content
stringlengths
31
538k
genre
stringclasses
10 values
tôi tủi thân tôi số phận nghèo vì đời tay trắng mãi bám theo bạn bè tìm cách xa lẫn tránh nên đời tôi sống kiếp độc thân quanh năm suốt tháng lo làm ruộng sống cảnh cơ hàn vất vả thôi
7-7
sáu sáu năm qua hiện thực rồi kìa đài chiến thắng điện biên ơi năm châu nhớ buổi chiều hôm ấy bốn biển lưu hôm pháp bỏ đời khách đến bâng khuâng lòng mãn nguyện người về quyến luyến dạ khôn nguôi đồi ban ấn tượng màu hoa trắng nở suốt mùa hè đẹp quá thôi
7-7
xuân đến quê mình tỏa dịu êm xuân qua rực rỡ sáng bên thềm xuân ngời mắt quyện luôn bừng cửa xuân thắm môi kề vẫn hẹn đêm xuân cạnh làn duyên dìu gió mới xuân bên sắc ngọc ủ tơ mềm xuân hồng khởi tiết ngàn hoa đẹp xuân rộn vui mừng ngắm rạng thêm
7-7
hạ hòa đẹp lắm một miền quê ai đã đi xa hãy nhớ về hai lăm năm ấy bao thay đổi vẫn đậm tình quê thắm hương chè
7-7
chiều đông buông xuống sợi nắng vàng ấp ủ bao nụ đợi xuân sang chờ đến ngày xuân đua bung sắc cho đời tươi vui tuyệt ngút ngàn
7-7
nắng xuân lên sẽ hồng môi thắm xua cái lạnh giá của ngày đông chớm xuân rồi em có nhớ không hãy mau về bên anh em nhé
7-7
cười nữa bạn ơi khó cũng cười cười đem vui vẻ khắp muôn nơi cười cho quá khứ hoài rung cảm cười để tương lai mãi rạng ngời cười khi hạnh phúc tràn muôn lối cười lúc sầu đau ắp nẻo khơi cười lên tan biến niềm cô quạnh cười kết tình thân với mọi người
7-7
đèn lòng đã thắp giữa xuân nồng dạ đón xuân xanh lỡ tuổi hồng giọt lệ đầu xuân ngoài ngưỡng cửa xuân qua mấy độ để người trông xuân xưa bối rối bước bên người hẹn ước mùa xuân mãi có đôi trước ngõ xuân về mừng lệ đổ đêm xuân gió thoảng nhắc tên người xuân nay tóc chấm ngã vai gầy giấc ngủ xuân mời đỏ chín say nhớ một...
7-7
cũng vì còn đứa trẻ sinh ra cứ vô tư nhảy nhót hát ca rồi nũng nịu rồi là đủ chuyện
7-7
tiền đóng góp rồi tiền thuê nhà vai nặng trĩu rồi là đủ thứ con đi học phải đưa đón chứ lo nắm xôi bịch sữa kèm theo với đồng lương ít ỏi bọt bèo
7-7
nhưng vẫn phải phân chia mọi thứ cứ tít mù gọi là mệt lử tiền bạc sao cho đủ cho cân việc gì trước hay sau vân vân tiền ăn tiêu cùng các khoản cần
7-7
sau hàng mi bằng những nét chì còn phải lo nhiều chuyện những khi mừng đám xá gọi là hiếu hỷ mỗi khoản thêm một tý tiêu hao chính xác lắm không sai chút nào
7-7
cũng đầy đủ chẳng thua kém ai bao phong trần nặng trĩu đôi vai thường trăn trở suốt những đêm dài mong có được bờ vai để dựa để sưởi ấm tâm hồn chan chứa
7-7
đủ yêu thương muôn thưở đong đầy tôi thích đàn bà cũ vì đây những con người đã dầy thử thách đàn bà cũ tâm hồn trong sạch chỉ mong sao hạnh phúc từng ngày
7-7
tôi vẫn rất thích họ vì đây họ trải qua đủ đầy tôi luyện như con thuyền đứt neo tách bến đêm mịt mùng chờ đến ngày mai đàn bà cũ chuyện kể rất dài
7-7
tôi vẫn thích người đàn bà cũ vì trong họ nó đã hội đủ những đắng cay và cả niềm vui họ đã từng thấu hiểu cuộc đời như cái cây sau nhiều cơn bão ngoài trầy xước trong tim rỉ máu đã vượt qua suốt chặng thời gian bao đắng cay tủi nhục cơ hàn một lần mất bến bờ hạnh phúc vết thương lòng suýt gục bao lần những đêm trường...
7-7
mặc ai tìm kiếm những lợi quyền con đò vững lữ khách bình yên ngày ngày vui với người qua lại đạm bạc không vương chuyện toái phiền
7-7
thôi kệ chuyện gì cũng sẽ qua trần gian quán trọ cõi ta bà để tâm an lạc cần buông xã những chuyện gian tà quyết tránh xa thôi kệ chuyện gì rồi cũng xong đời là cát bụi có chi mong sân si tham chất tâm đừng động nhắm mắt xuôi dòng túi rỗng không thôi kệ mặc người cố tính toan ngày mai biết sẽ mất hay còn hôm nay vẫn ...
7-7
khuya đàn lỡ nhịp vẳng nơi nao nghĩ cả lòng vương chợt sóng trào ước sẽ hôm về luôn hẹn gởi mong còn buổi đến vẫn tìm trao âm thầm dệt nghĩa ngời êm quá lặng lẽ bày nhân thắm vẹn nào cảm nhận câu thề nay nguyện giữ cho tình thắm mãi đẹp làm sao
7-7
ngắm vầng trăng khuyết đêm đông muộn một nửa nơi xa có về luôn hỡi trăng có biết lòng nhung nhớ tận đáy con tim một nỗi buồn
7-7
chẳng bao giờ biển ngủ đâu anh ngày đêm luôn vậy nước tròng trành chỉ có mầu xanh là muôn thủa biển muốn bình yên không chiến tranh chẳng bao giờ biển ngủ đâu anh tít tắp khơi xa ngọn gió lành chao cánh hải âu trời và nước đảo mãi xa bờ em nhớ anh chẳng bao giờ biển thiếu mầu xanh và con tàu tròng trành nỗi nhớ biển ...
7-7
hầm đờ cát vẫn giữ y nguyên chiến tích năm xưa vọng mọi miền tướng giặc ra hàng nhìn thảm hại quân mình thắng lợi cứ triền miên từ đây cứ điểm không còn pháp cút khỏi nơi này lũ giặc điên bộ đội hành quân về tiếp quản thủ đô giải phóng sáng bừng lên
7-7
nhận lễ từ hôn quá chán chường thế là tan vỡ mộng uyên ương theo chồng phú quý môi luôn đỏ làm vợ giàu sang má mãi hường túng quẫn khi yêu mà chả thích bần hàn lúc lấy sẽ không thương tình xưa chúc tụng em may mắn nghĩa cũ giờ anh chấp nhận nhường
7-7
những nụ hôn nhau dưới nắng chiều ơi người tuổi đã được bao nhiêu mà sao chẳng nhớ chi lời nghịu có lẽ vì mình quá đậm phiêu kẻ nhận người trao tình chẳng thiếu ân vào nghĩa trả ái hơn nhiều còn gì đã hết bao nhiêu kiểu lại bỏ ra đi chẳng biết điều
7-7
thiên thai sơn tiền độc bế môn tây phong trần cấu mãn trung nguyên điền gia bất trị nam sơn đậu bần hộ dương không bắc hải tôn dã hạc phù vân thì nhất kiến thanh phong minh nguyệt dạ vô ngôn viễn lai thức thủ tương tầm lộ gia tại hồng sơn đệ nhất thôn trước núi thiên thai đóng cửa thôi trung nguyên bụi gió cuốn mù trờ...
7-7
trùng trùng điệp điệp núi cùng non khắp miền tây bắc trắng hoa ban mấy cô gái thái xòe ô múa hòa hồn trong sắc nắng ngập tràn bạt ngàn mây gió ngát hương trinh hoa ban xòe cánh trắng lung linh giữa rừng vọng tiếng khèn ai họa để lòng lữ khách đắm say tình em đẹp tinh khôi cùng sương tuyết ngọt ngào câu hát rót vào ti...
7-7
em hỏi tôi rằng rượu và em anh nói thật đi nỗi khát thèm tôi nói rượu kia là thuốc độc có em tôi chẳng muốn gì thêm em nói rằng tôi nói thật hay nhan sắc em đâu mãi thế này tôi nói em là hoa hoàng hậu đời này em nhé mãi tôi say em nói rằng tôi nhớ giữ lời đừng như mây gió chẳng ngừng trôi tôi nói hồn tôi em đã cột kh...
7-7
cô bé tôi yêu đẹp tuyệt vời lần đầu cô đã cướp hồn tôi tôi về đêm ấy nằm không ngủ mơ bóng thương hình tưởng nhớ thôi cô bé tôi yêu đẹp tuyệt trần cô cười tươi thắm cả trời xuân dáng đi tha thướt ngàn hoa thẹn ong bướm đón chào mỗi bước chân cô bé tôi yêu đã vắng nhà từ mùa thu trước học trường xa tiễn đưa lưu luyến ...
7-7
ai chờ cuối phố đợi chờ ai hoài tưởng dung nhan ấy tưởng hoài mãi ngắm trông hình nên ngắm mãi cài trâm chẳng thấy bóng trâm cài dại khờ chợt thấy tâm khờ dại phai nhạt tình nồng bỗng nhạt phai tái hợp lòng luôn mong hợp tái ai chờ cuối phố đợi chờ ai
7-7
cây thả vào đông những lá bay em thả vào tôi những tháng ngày chỉ nhớ em thôi và tôi chỉ ước rằng em nhé sẽ nắm tay đông thả vào đêm hương mơn man em thả vào tôi thoáng ngỡ ngàng hương tóc chiều nay em mới gội vụng về tôi nói ý trời ban đông thả lạnh lùng những mưa rơi em thả vào tôi mắt yêu đời tôi đã chìm vào trong...
7-7
ai mà có đến điện biên chơi hãy tới thăm ngay một quả đồi giữa phố phường nay đầy nhựa sống là nơi bọn pháp đã tan đời bao ngày khoét đất luồn lô cốt thuốc nổ chuyền tay cả tấn nhồi tiếng sấm ầm vang chôn lũ giặc giờ còn lại một hố sâu phơi
7-7
đời giả tạm chứ nên lưu luyến quỷ vô thường có vị riêng ai biết rằng trần gian là cõi tạm còn tham sân si nữa làm chi mai kia chết đi chôn xuống mộ hỏi thử có ai đem theo gì
7-7
ta tiếc gì đâu một kiếp người cuộc đời đen bạc cứ trêu ngươi trời cao lồng lộng sao lọt lưới trải lòng thanh thản trút buông đuôi kiếp này ta sống chỉ để cười khổ đau có nữa rồi sẽ nguôi vần thơ lai láng như dòng suối trái tim sỏi đá mãi xanh tươi ai bảo tình yêu là có tuổi gừng già gừng cay chuối chín muồi càng nồng...
7-7
lẳng lặng đêm buồn có mỗi anh vừa song hụt hẫng bởi cơn hành chân tình rũ rượi mưa vùi lấp thật nghĩa bơ phờ gió thổi nhanh chỗ tấy tâm hồn sao chẳng hết phần đau cõi dạ vẫn chưa lành rồi hôm dẫm lạc đường quên mất vẩy mực tô nhầm lỡ bức tranh
7-7
quê chiều gió trở dạ mênh mang vẫn đấy nhà bên cảnh xóm làng mít thoảng cành thưa vườn lặng lẽ rêu đầy vách hở cỏ nghênh ngang lời nguây nguẩy trước đâu là muội giọng sỗ sàng nao lại đúng chàng phải nhẽ người nay biền biệt vắng nhưng tường ý thủng lỗ còn đang
7-7
có phải lạc trôi cây giữa dòng đêm buông lấp lánh in mặt sông ánh trăng nhàng nhạt mờ hư ảo trăng đậu cành nâng nguyệt thủy hồng
7-7
ầm thầm em tặng trao tim tôi đau nhói vết thương hay rũ buồn từ ấy đời tôi như thơ thẩn không còn cảm xúc bóng chiều buông lặng lẽ ru mình từng đêm thâu gởi mưa gởi gió gởi trăng sao trái tim rỉ máu không chịu ngủ chẳng được bình yên mãi nhịp sầu dẫu biết yêu em là biển buồn mà sao tim nhớ như vẫn luôn êm đềm lưu trữ...
7-7
xin kiếp sau em nguyện đáp đến mọi đau khổ mình em gánh chịu không để người lo lắng vì em
7-7
miền bắc năm nay lạnh lắm thôi nào đâu dám trách tại ông trời chỉ tại phận mỏng em đành chịu phòng không lạnh lẽo cảnh đôi côi
7-7
một lòng hướng phật ắt đắc đạo cốt ở tâm trong niệm thiện lành tham sân buông bỏ không cầu lợi tiền tài coi nhẹ chẳng trọng danh đường tu rộng mở tâm thanh tịnh pháp độ vô biên hưởng phước lành
7-7
một chút tình thương đã giành cho người em gái nhỏ miền biên viễn cực khổ trăm bề lẫn đắng cay nhìn ra càng thấy khơi mù mịt khi tết cận kề chồng đi xa ngày về chẳng biết tin không thấy ngóng đợi tin chàng mắt mỏi trông
7-7
đông về chốn ấy có lạnh không nơi đây người hỡi buốt cõi lòng một chút bâng khuâng hằn nỗi nhớ tình nỡ gieo tình những mênh mông bao mùa đông lạnh với chờ trông nhạt phai hương sắc đôi má hồng chìm sâu ước vọng vào thương nhớ một giấc mơ lòng chết chiều đông ngoài trời gió rít sương lạnh cóng bão tố trong lòng nổi cu...
7-7
tết điểm vàng mai rộn rã chào xuân ngời lộng lẫy sắc hồng giao lam ngà biếc nụ hoàng lan thảo trắng nõn nà sen toả ngạt ngào ngõ uyển mơ chườm nâu mắt phượng thềm loan mộng ướm đỏ môi đào duyên đà diễm lộng đài trang áo ngả liễu xanh trời nượp én chao
7-7
phát vẽ đời mình tựa cỏ cây nhìn xanh óng mượt tuổi xuân đầy tình yêu dịu ngọt tràn lai láng hạnh phúc tươi hồng rõ ngất ngây bởi thế nhân gian hoài khổ luyện thì nên cuộc sống mãi ươm vầy con người huyễn hoặc trong mờ ảo cứ tưởng yên bình nghĩa dựng xây
7-7
cô hàng xóm nhỏ cạnh nhà tôi chiều nay thu đã cách xa rời cái lạnh đông về theo cơn gió bên thềm trước cửa tuyết đã rơi chiếc lá vàng rơi dưới nắng trời mơ màng nghe tiếng vụn lá rơi hỡi cô hàng xóm cô hàng xóm ánh mắt làn da quá tuyệt vời nhà cô sát cạnh với nhà tôi cô ngắm trăng khuya mắt rạng ngời tôi thấy trong c...
7-7
chẳng ngại xuân này sẽ đón mi nào chê lão sửu khó khăn gì không màng rộn rã mong chờ nhỉ chẳng thiết tưng bừng mộng hão chi nhẹ nhõm là vui dù chỉnh lý thành tâm thoải mái nhận chia kỳ ai cần lợi ích ban đều hỷ chỉ biết san bằng giận dỗi bi mậu tuất qua rồi tiễn bỏ mi chờ mong kỷ hợi sẽ hay gì bây giờ tiến bộ vui mừng...
7-7
bao năm phiêu bạt chốn bụi mờ chạy theo danh lợi có được chi toan tính đấu tranh có được gì là nỗi sầu muôn nỗi đau thương hận thù giờ ta chẳng vấn vương tâm ta đầy oán hận thị phi thôi buông bỏ hận thù làm chi về tìm lại an nhiên lắm khi giụt hết đi muộn phiền ích gì oán hận này thôi gửi hư không để lòng ta muộn phi...
7-7
ta họa hình nhau trong trang thơ màu hồng màu tím vẫn ngóng chờ làn môi mí mắt như hoa nở rạng rỡ nụ cười nâng giấc mơ sắc màu tươi thắm của con tim để nhớ để thương để đi tìm trăm năm chỉ gặp người trong mộng vời vợi trời cao vắng bóng chim mơ ước một lần tay nắm tay bốn mắt nhìn nhau để dãi bày hơn ngàn lần thấy tr...
7-7
hoà dòng tâm sự đón xuân vui kính chúc muôn nơi đẹp nụ cười em nhỏ hân hoan khoe áo mới người già sức khỏe nét thêm tươi chúc đôi trai gái đầu năm cưới cuối năm đầy tháng rượu nâng mời chúc người phương xa lòng phơi phới năm nay quê mẹ đón xuân ngời
7-7
cưới hỏi dâu hiền quả thướt tha hôm sau phụ đỡ việc làm gà vội vàng má đỏ cầm lông lại mê mẩn môi hồng nhấc thịt ra chửa biết khoe chồng không dấu vụng chưa hay bảo mẹ chả nề hà khiêm nhường học hỏi giờ thành thạo sắp cỗ cô nàng giỏi lắm nha
7-7
giấc mộng còn đâu giữa chúng ta thời gian cách biệt mấy năm qua tình yêu cũng đã thành tan rã nhắc đến lòng buồn lắm xót xa mới hiểu lòng người luôn dối trá ai người thấu hiểu được tình xa người xưa cũng trở thành xa lạ dĩ vãng tình buồn giết chết ta
7-7
xuân đã đến trao nàng chữ mộng áo màu xanh đẹp óng thêu bày cây nẫy chồi tùng thắm cảnh say bách niên thọ trường đầy nghĩa sống phúc hiền sanh ấm gia đình thạnh ngàn năm vọng đời lành giữ tánh cây thắm cành trổ cảnh thiên nhiên lộc vững tâm xóa bỏ u phiền
7-7
xuân đến rạo rực trái tim hồng xua tan cái lạnh của mùa đông xuân đến làm tim bao người ấm để đến hạ sang cho trái hồng
7-7
người ấy giờ này đang ở đâu có biết rằng em nhớ rất nhiều mắt môi người ấy cùng hơi ấm mỗi lúc cùng say đắm giấc nồng người ấy liệu rằng có buồn không có nhớ em nhiều có trông mong phút giây gần gũi dù chốc lát cũng đủ ấm lòng trái tim yêu người ấy thật lòng chỉ muốn yêu riêng mình em đó một tình yêu chẳng muốn phiêu...
7-7
năm mới xin chúc tới mọi nhà an khang thịnh vượng thắm muôn hoa dịch bệnh đẩy lùi dân yên dạ bão lũ thiên tai hãy vượt qua tình chung son sắt như nhật nguyệt cháu con mát mái tựa hồng hà trời xanh chấp chới chim én liệng đất nước an bình rộn tiếng ca
7-7
ai gởi cho ta một chữ tình để ta ngơ ngẩn cứ đinh ninh bài thơ họ viết sao hay thế đọc rồi tim mình cũng rung rinh hỡi chàng quân tử viết thơ ơi ta khóa chặt tim đã lâu rồi đừng gởi thiết tha làm chi nữa để ta chạnh lòng lại chơi vơi cũng đã từ lâu hứa với đời xin tu để tránh hẳn tình thôi ta cũng đâu còn tươi trẻ nữ...
7-7
yêu mà không nói là tri kỷ yêu nói ra rồi thành ích kỷ người chấp nhận thì thật hoan hỷ người không chấp nhận thành sầu bi chuyện mình muốn thường không như ý để mãi trong lòng thành sân si buông bỏ được là người từ bi không bỏ được thì thành ngạ quỷ lòng dạ người thật là xấu xí niệm di đà tâm hoá lưu ly tiền tình da...
7-7
chung tử viện cầm tháo nam âm trang tích bệnh trung do việt ngâm tứ hải phong trần gia quốc lệ thập tuần lao ngục tử sinh tâm bình chương di hận hà thì liễu cô trúc cao phong bất khả tầm ngã hữu thổn tâm vô dữ ngữ hồng sơn sơn hạ quế giang thâm chung tử nam thương khúc nhạc cầm tích trang thơ việt ốm còn ngâm bôn ba b...
7-7
khẽ gọi anh thôi dẫu xa vời bâng khuâng hai chữ dấu trên môi ai bảo yêu chi nàng thơ đó một bóng hồng tha thướt bên trời chỉ gọi anh thôi để thơ vương ôm mộng đêm trăng trăng ngát hương ôi đẹp làm sao tình thi sỹ lung linh đâu đó dáng người thương cũng chỉ là thơ là thơ thôi đêm qua mơ thấy nét môi cười ẩn hiện trong...
7-7
đã bảo mày rằng đừng có đi làm thân mèo cảnh biết cái gì đừng đùa với chuột mà đau đấy đã nói thế rồi vẫn còn đi vừa ra ngoài cổng gặp lão tý múa quyền tung cước dưới gốc si lão ta túm lấy tai mèo cảnh nhớ cái mặt tao né cho lành mèo con chuyển thế thật là nhanh liên hoàn thập cước vả tanh bành chuột già trúng huyệt ...
7-7
mây trời lồng lộng gió vi vu em nắm tay lôi như kẻ thù ghé sát bên tai rồi hét lớn sẽ yêu anh mãi tới ngàn thu
7-7
ngày đó rằm riêng dạ quẫn bời mai đào cánh rụi khẽ khàng rơi trong mùa rạng rỡ em từng hỏi đám nọ lung linh họ những mời xuân đã qua rồi thêm nản phận xanh sao tới mãi lại thương đời ấy giờ thoắt trở người rao trách có kẻ theo chồng bỏ cuộc chơi ngày pháo đỏ sân dạ rối bời mai về xứ lạ giọt buồn rơi trong chiều nhắn g...
7-7
lắc lẻo chòng chành chả ngại đâu vu quy đón rước vượt qua cầu tay đưa rể đỡ cầm đi trước thành vịn dâu tỳ nắm bước sau bên gái theo đoàn cùng ý hợp đằng trai bưng lễ cũng tâm đầu miền tây sông nước ngời thơ mộng ngưỡng mộ khen thầm chúc nặng sâu
7-7
giở trang lưu bút học trò quê sao thấy mà thương tuổi vụng về thằng nọ ngây ngô cười tủm tỉm cô nàng xoã tóc dài lê thê năm lại tháng qua ngày bãi trường chia tay nước mắt cứ rưng rưng ra đi không hẹn ngày quay lại bỏ lại sau lưng một mái trường bao nhiêu năm cũ đã trôi qua gặp lại nhau đây nỗi xót xa trường cũ thầy ...
7-7
còm cõi lưng còng dáng mẹ tôi khó nhọc quanh năm suốt một đời nặng gánh vai mang khi mùa vụ lận đận thân gầy lúc chợ đông hy sinh thầm lặng chẳng hoài công vất vả cho con được màu hồng mắt mẹ nay mờ chân lại chậm ơn nghĩa sinh thành đậm nghĩ suy
7-7
hôm qua lỗi mạng anh đã hứa sẽ viết thơ tình đền nhỏ cưng lu bu nhiều việc nên quên mất giờ rảnh anh bèn viết đền em nhưng mà biết viết gì đây nhỉ thôi thú thật lòng anh yêu em ngay từ buổi đầu ta gặp gỡ tiếng sét ái tình nhói tim anh còn nhỏ thì sao giống anh không đêm đêm ấp ủ mối tình nồng và mơ hạnh phúc cùng ai ...
7-7
mai mốt em về anh nhớ không nhớ làn môi ấm trái tim hồng nhớ những chiều xuân thật mơ mộng hai đứa lặng nhìn ngắm bến sông mai mốt xa rồi nhớ dòng sông quê anh rất đẹp có cánh đồng có những chiều thu đầy thơ mộng cùng anh ta đứng ở bên sông
7-7
chậm chân dừng bước hỡi thu ơi đừng để đông sang giá buốt trời ta khóc người sầu nghe não nuột tơ chừng phím lạc nỗi buồn khơi đông hỡi chậm về chúc nhé đông đợi ta đan áo gửi cho chồng năm nay bảo lũ hơn năm cũ đừng để đo xuôi nước ngược dòng ta vốn vụng về trước đến nay thu ơi chậm bước kéo thêm ngày đan sông chiếc...
7-7
chào năm tới đứng tuổi con trâu xã hội văn minh nước mạnh giầu tổ quốc đang đà trang đổi mới buôn làng nhẩy vọt hướng chiều sâu nhà nhà phấn khởi nông thôn mới phố phố vươn lên tốp dẫn đầu tạo dáng quê hương đầy thắng lợi vui mừng đất việt vượng dài lâu
7-7
đêm nay ta muốn bạn cùng trăng sương giăng lối nhỏ sầu qua cửa một nửa vầng trăng bóng lẻ loi hỏi người quân tử giờ đâu vắng cay đắng nỗi niềm nước mắt tuôn buồn thương cho kiếp hồng nhan ấy mấy bận đông tàn nụ héo hon non cao biển thẳm trời xanh biếc tiếc cảnh đông tàn xuân chớm sang ai mang xuân đến cho ta thế mà lệ ...
7-7
hãy uống cùng tôi chén rượu đời xa xăm quá khứ tuổi hai mươi cheo leo vách đá cao biên giới chiến trận sa trường nhuộm máu tươi chiến hữu về đây hỡi bạn thân đêm đen đạn pháo nổ ầm ầm hi sinh tuổi trẻ miền biên ải áo rách lưng tôi đỏ máu anh rượu uống dường như chẳng có say châu âu tuyết trắng xóa bao ngày nao nao nh...
7-7
mặc kệ cho đời mặc kệ ta dù ai khen chê cũng kệ mà cuộc đời này rất là ngắn ngủi thôi thì mình cố gắng mà thôi dù cảnh đời bão tố cuồng phong thì cầu mong sao cho mạnh khỏe em chỉ còn có một trái tim để yêu thương tất cả mọi người
7-7
ta làm một bài thơ thật điêu muốn hay ta viết theo vần iêu điêu đây nào phải là gian dối mà là lãng mạn mà là phiêu tao nhân nhìn thấy điều trác tuyệt mặc khách hoạ theo cho thật siêu thiếu điều nhân thế liêu xiêu cả phải cho nghiêng ngả một chữ yêu
7-7
tân sửu sang kìa canh tý ơi lòng dâng phấn khởi chúc bao lời ngày trông tháng đợi chào xuân nhỉ sửu đến canh đồng bạn thảnh thơi bỏ lại đằng sau những tháng ngày đau buồn vất vả lắm điều cay niềm vui rộn rã xuân vừa tới thắp lửa tình thâm hạnh phúc đầy rực rỡ mai vàng sắc nhựa phơi nhìn cô thiếu nữ mắt trao cười vui ...
7-7
đêm buôn thao thuc phai lam sao nho vê nhau đây chăng yên long tuy la xa cach tim khăc khoai cang nho cang thuong đên la ky chia tay moi biet minh đau khô cam giac nghen ngao lân đăng cay nguoi đi mang ca troi thuong nho bo măc con kho voi nho mong
7-7
thu tàn vàng lá rừng như tranh lung linh trăng bạc sáng đêm rằm phất phơ dáng lụa vờn lay gió thoảng ngọt ngào hương thơm ngọc lan khẽ khàng em dẫm hài lên sương long lanh trăng dát ngọc trên đường bềnh bồng tóc mướt xanh rêu cỏ em phả hồn anh vạn cánh hồng đời anh lang bạt cùng ngàn mây ân tình sông núi oằn hai vai ...
7-7
hỡi bóng chim chiều mải miết bay cùng ta đắp mộng thỏa đêm ngày gom màu nắng nhạt hôn bờ bển gọi áng mây hồng đỡ cánh tay đẹp giữa lưng trời êm phận mỏng bồng trong bão lửa vững thân gày nhưng rồi tỉnh giấc vòng hư ảo dựa khoảng hiên đời ngấn lệ cay
7-7
vỡ mộng vì yêu tủi hận trồi thương người chẳng được mới lìa thôi thời gian giọt đắng bào tim rã cuộc sống niềm cay ngấm dạ nhồi mãi nhớ ngày khơi hình bóng cũ luôn kề ảnh hiện nỗi lòng côi vườn ươm quả mọng dừng không biến ước nguyện còn đây phủ núi đồi
7-7
buồng chuối to đùng mấy chục cân không cho chả bán để dùng dần chợ xa lúc nhỡ đi chùn cẳng chồng vắng khi cần kiếm mỏi chân đôi cậu thèm xài luôn tẩm ngẩm vài anh muốn nhậu cứ tầm ngầm thơm ngon quyến rũ bao người đến hàng xóm láng giềng gạ kết thân
7-7
ngủ đi em vơi bớt nỗi buồn thương em lắm cùng em san sẻ xót xa lòng những chuyện buồn thương anh làm gì che chở đời em mưa đông lạnh mình em đếm bước nắng hạ vàng trút xuống bờ vai anh chết lặng bên lề tình cảm nỗi âu sầu đẫm lệ tuôn rơi nếu có thể buông tay em nhé tay anh chờ nắm lấy tay em ta bên nhau yêu thương tr...
7-7
mưa đông nặng hạt rơi rơi nhẹ gió thổi từng cơn rát rát người một chiếc thuyền đơn buông khẽ khẽ dòng lưu thuỷ mộc nruớc trôi trôi tâm tư mỗi phút xa xa mãi nổi nhớ về đâu lạnh lạnh người mộng với xuân về lòng ngại ngại màu xanh mắt biếc thấy ngùi ngùi thương người chỉ biết đêm đêm hỏi nữa kiếp qua nhanh vội vội phai...
7-7
gió hè thổi nhẹ gió mát râm mênh mông làn nước bên đồi nhỏ liêu diu đôi mắt ngủ mơ màng lưng trâu tưởng ghế ta nằm ngủ trâu hiền đứng thẳng ta ngủ say ngơ ngác trâu nhìn ôi thương quá hồn nhiên đẹp lắm tuổi thơ ơi tuổi thơ ngày ấy tôi nhớ mãi đất mẹ nơi này vốn ở đây
7-7
mơ mơ mộng mộng đó là thơ cái đẹp là không thể hững hờ người thơ chỉ có người thơ hiểu lãng mạn cùng nhau sống trong mơ tâm giao mong có cùng tri kỷ tập thơ ta viết biết bao tờ người cứ hững hờ như xa lạ không lẽ suốt đời ơ quả mơ
7-7
một sớm vào thu với nắng vàng em nghiêng nón lá mắt đưa ngang cười duyên lặng lẽ trao ta đó bỗng thấy tim mình đập rộn ràng
7-7
ai than vất vả với gian truân vạn vật sinh ra có nợ nần lá rụng cho cây đơm lộc biếc đông tàn để có nắng ngày xuân
7-7
mười lăm năm lẻ một quãng đời chua cay chồng chất chất không vơi trót đem tình thật trao lầm kẻ chẳng chút yêu thương chẳng tình người lệ đắng đong đầy hố mắt sâu lưng còng gối mỏi biết về đâu bốn phương gió bụi nơi nào đến chôn khối tình đau xuống huyệt sầu huyệt sầu tôi đã lắp từ lâu nghĩa là đắp mộ trái tim đau xi...
7-7
lặng lẽ trau dồi những ý thơ trầm ngâm luyện ngữ bởi i tờ tha hồ muỗi đốt khi ngồi ngủ thoải mái giun bò dạ nẫu mơ dẫu hiểu vần niêm cần trí tuệ nhưng mà chửa biết bậu đành ngơ thôi thì vẫn viết dù không được chẳng nghĩ làm chi nếu vụng khờ trao dồi luận ngữ những vần thơ cũng giống hồi xưa học á tờ thỏa chí đùa vui đ...
7-7
đã hết năm con chuột chí buồn trăm ngàn tính mạng tuột tuồn tuôn đầu niên xuất hiện thằng co vid cuối tháng mười hai dịch vẫn còn xí nghiệp người thừa công việc thiếu nhà hàng cửa đóng bỏ không buôn đà này hỏi lấy đâu tăng trưởng tết sửu đang về chắc đẹp hơn
7-7
bất chợt chiều nay ta gặp nhau hai đứa đôi đường chia hai ngả lạnh lùng chẳng ai liếc mắt nhìn bất chợt nhận ra ta quá xa em chợt hỏi lòng sao còn luyến chút tình sai trái tái xuân thì thôi thì đã buông lòng đừng nghĩ hãy để anh về bên cố nhân
7-7
từ một phương trời tôi đã qua quen người em gái nhỏ phương xa xui chi hai đứa từ xa lạ sao biến tình yêu thật đậm đà năm ấy tôi vừa tuổi hăm ba còn nàng mười bẩy đẹp như hoa một chiều trên chiếc xuồng ba lá nàng thốt lên lời yêu người ta tôi biết tình tôi lắm trái ngang yêu em sẽ chịu cảnh bẽ bàng yêu chi để gieo sầu...
7-7
năm mới xuân sang đẹp mỹ miều làm sao cưỡng nổi được tình yêu nắng ấm tràn qua khắp ngả phố hoa nở ngát hương tỏa khắp vườn vẫn biết lòng ta bao tháng ngày ngậm ngùi hao lỡ tuổi thanh xuân tâm tình gửi trọn một hình bóng để rồi hôm nay hiểu nhận ra cuộc đời sướng khổ bởi do ta buồn vui sống tốt ở tâm mình ai ơi đừng ...
7-7
góc phố này nơi mình quen nhau có những chiều mưa rơi ướt vai có những lần mình hẹn ngày mai hẹn yêu mãi hẹn chung lối đi có một lần anh chẳng qua nữa cứ thế xa xa mãi nơi em để những mùa nhuộm màu thương nhớ phố xa xôi đã vãn người qua còn lại anh còn bao yêu thương nơi góc phố bóng em xa mờ và con tim anh dành nơi ...
7-7
xuân về buồn lắm chị hiền ơi chị ngái em xa kẻ mỗi nơi xa nhau mong đợi ngày tái ngộ mẹ già hai bữa ngóng trông hoài nước non sông núi xa cách trở biết vậy thế thôi chứ làm gì ra đi lúc đó chỉ một mình bây giờ chị đã có gia đình bà con cô chú đều phấn khởi vợ chồng hoà thuận cháu vui chơi
7-7
hạnh phúc là đến từ hai phía còn miệng đời mặt kệ họ đi chân thành hạnh phúc yêu hết lòng
7-7
anh gửi cho em gửi bông vàng gửi hương hoa cải bướm lang thang gửi con đò nhỏ khua sóng nước gửi tiếng chim đa hót sau làng anh gửi cho em ánh trăng treo ngõ dài ta bước có trăng theo đom đóm lập lèo em sợ lắm một thuở đèn treo sáng quê nghèo anh gửi cho em nước giếng trong gội đầu em nhé tháng ngày mong có cả mây tr...
7-7
một mùa đông lạnh lẽo sắp qua gom cái rét lui về quá khứ chờ nàng xuân nhẹ nhàng gõ cửa mang niềm vui chan chứa khắp miền cụ già xum vầy giữa cháu con trẻ thơ tung tăng chọn áo mới phố phường cờ hoa bay phất phới cùng chúc nhau xuân tới an lành
7-7
lại một năm trôi đến ngưỡng già bao mùa bão nổi với mưa sa và thêm dịch phát bay tơi tả mặn đắng bờ môi giọt mắt ngà tiễn biệt can qua cùng khác lạ vui mừng đón nhận những tầm xa buồn đau hận ghét thôi thì xóa chúc tụng tôn vinh đến mọi nhà
7-7
quanh co mãi gập ghềnh dốc núi bóng hình xưa mới hêt dỗi hờn bến sông vắng giờ thành suối cạn đá nhấp nhô rêu phủ im lìm gió rì rào anh lính đấy ư đã tưởng rằng quên rồi bến cũ rừng lao xao ôi người bạn trẻ nhớ năm xưa ngày ấy chia li trạm quân y rừng già êm ắng buổi tiễn đưa ảm đạm não nề em thổn thức run trong tiến...
7-7
cứ mỗi đêm về lại nhớ ai bỗng dưng thao thức suốt canh dài nhưng mà không nói sao người hiểu cứ hẹn với lòng để ngày mai họ nói tôi khờ lại ngẫn ngơ đời biết được đâu chữ tình cờ duyên đến đã bao lần hội ngộ giọt buồn ai thấu nỗi mộng mơ một ngày nào đó bỗng gặp e có phải duyên trời để rồi xem môi cười tóc xõa khoe m...
7-7
cây đa đã có từ ngàn xưa xum xuê tán lá rợp đường trưa giữa đường sừng sững cây soi bóng quê cha đa moc ai nhớ chưa nhớ cây đa đôi bến vật nhèo thuở nhỏ cùng bao đứa bạn nghèo đi học thường qua cây đa ấy nhìn xuống dòng sông nước trong veo tan trường chân bước bụng đói meo rồi lại cùng nhau ta vươt đèo nhớ lắm dốc ca...
7-7