content
stringlengths
31
538k
genre
stringclasses
10 values
ngày ấy ngu ngơ buổi vào đời chiều nào lòng nó chợt chơi vơi nó bỗng dại khờ rồi xao xuyến trộm nhìn người chị đẹp tuyệt vời đây nét diễm kiều lẫn đoan trang có chút kiêu sa với dịu dàng ngỡ như tiên nữ miền tiên cảnh vô tình lạc lối đến nhân gian kết nghĩa chị em ở xứ người nó mười tám tuổi chị hai mươi bỗng dưng nó...
7-7
như gió thổi trên ko vô tận ai hỏi em yêu a mấy độ em trả lời chẳng biết bao nhiêu chỉ biết rằng yêu lắm yêu nhiều
7-7
ai hiểu cho ai một kiếp người mịt mùng dâu bể cuộn sầu rơi nhũn nha nhũn nhão đời hiu quạnh mắt buồn thế dạ tự tình khơi tôi khóc thay người hay khóc tôi mà kia môi mắt lệ thay cười van xin cho chút bình yên đến để thấy tôi người vui chút thôi hay trả tôi về nơi quạnh vắng tôi mặc kệ đời mặc xác tôi ngoài kia đông đế...
7-7
ảo não ngày đông rét thấu trời cô phòng quạnh quẽ lệ đầy vơi thương người chốn ấy lời trao gởi giận kẻ nơi này tiếng gọi khơi nỗi nhớ hàng đêm tình cách biệt sầu đau mấy sớm nghĩa xa vời no el dấu kỹ cho lòng vợi ngóng đợi ngày xuân bớt lạnh đời
7-7
tuổi hạc tìm nhau nhớ một thời ngày mình ở cái tuổi hai mươi xà beng cuốc xẻng mà anh dũng mở những cung đường sáng rạng ngời rẽ núi trèo non thăm chốn cũ băng rừng vượt thác tới vài nơi trường sơn chiến đấu xưa nằm lại tổ quốc ghi công mãi vạn đời
7-7
thành hôn chống nạng vẫn ân cần khuyết tật mỗi người có một chân cắt bánh cô dâu cùng rạng rỡ nắm tay chú rể cũng mừng thầm động viên thân thuộc lời tâm huyết khích lệ khách mời tiếng nghĩa nhân chúc tụng chung tình luôn thắm thiết vươn lên vượt khó đẹp vô ngần
7-7
buồn cười quá đỗi kẻ câu phao nói chuyện xàm bai nghĩa thế nào chớ vội vàng chê người dở chữ hay thầm lặng nghĩ ấy thành cao tôi còn học dốt đâu bằng bậu nó vẫn chưa thông chẳng đáng hào viết bậy cho vui mà cũng phải so bì đọ ghét phải làm sao mình chìm dưới nước phải cần phao kẻ đứng nhìn ta nghĩ thế nào dạy cách lên...
7-7
rằm này em có đi chùa không thắp một nén nhang cho nhẹ lòng chùa bà xa thì đi chùa ông thành tâm nguyện cầu sẽ nên công anh nhớ em đã từng ước vọng công danh lợi lộc sớm thành công để lo cha mẹ khỏi nhọc lòng điều lớn nhất là sớm lấy chồng hôm nay em có đi chùa không chẳng biết điều nào đã đặng lòng nếu đã thành thì ...
7-7
mình chia tay rồi phải không anh sao anh nỡ vội vàn như thế vì yêu anh mà em không thể hay em nghèo khinh dễ hả anh anh không cùng em bước song hành thì thôi anh ta đành ngăn cách em không buồn mà cũng không trách bỡi em nghèo không trách gì anh em tin rằng anh ở ngày mai anh cùng ai tương lai sánh bước em quay về lệ ư...
7-7
dạ ai mang khúc nhạc tình sầu vì đời vốn dĩ lắm khổ đau ngân lên tiếng đàn ai có thấu tận đáy nát nhầu khúc ruột sâu quặn nhói tim gan vì bậu xậu vẩn đục đa mầu sợi chỉ khâu màn đêm yên ả tiếng đàn nẫu trách đời đen bạc lẻ bóng nhau
7-7
lất phất mưa chiều với gió đông bâng khuâng cõi nhớ gội vào lòng người thương chốn ấy xa xôi quá kẻ ở nơi này mãi ngóng trông tháng tháng chờ mong mòn đá chảy ngày ngày vẫn đợi suốt năm dòng yêu xa cách biệt nhiều nhung nhớ tháng hẹn năm hò mãi vẫn mong
7-7
tay cao bùa bỏ nào hay biết lời ngọc giao hòa ngự lại âm anh hùng viễn cảnh hình dung rõ chìm trong đáy mắt vĩnh muôn thu
7-7
nỗi buồn chợt đến giữa đêm thâu thao thức giữa đêm giấc chẳng thành mình tôi ôm một nỗi sầu đau giữa bầu trời đêm không trăng sao
7-7
thiên hạ rũ nhau đi lấy chồng sao em cứ vậy vẫn ở không mốt mai họ xếp vào hàng ế để xót lòng anh em biết không thiên hạ đua nhau chuyện vợ chồng sao anh lựa mãi chẳng thèm mong nhiều người lắm chuyện chê trai hiếm chỉ sợ ngày sau vẫn đeo bòng cứ thế xuân rồi hạ thu đông thiên hạ đồn nhau chuyện tang bồng anh với em ...
7-7
thật phũ phàng khinh lắm kẻ này văn thời mấy chữ nhận đường hay lời kinh sáng đọc đành quên giữ tiếng kệ chiều nghe chẳng nhớ bày nhả chữ cho rằng xem rất tuyệt buông lời để vậy ngẫm càng say buồn khi chữ đức ghìn công dạy rõ khổ nhìn anh mặt đúng dày ai ơi hãy nhớ kĩ điều này chớ thấy khen là lại ngỡ hay học lối khin...
7-7
đời ba chinh chiến đã bao năm đoàn tụ gia đình ngày thống nhất quân hàm thiếu tá là chuẩn nhất huân chương quân công mới oai phong tết này con lại nhớ đến ba thương ba nằm xuống nơi quê nhà ngày ngày hương khói con chăm chút mong ba siêu thoát độ cả nhà
7-7
xuân này con lại không có ba đào mai nở rộ khắp trong nhà chín năm ba đã nằm yên giấc bụi trần phảng phất chốn phương xa giờ này ba đang ở nơi xa vẫn ngắm nhìn con đang ở nhà cùng mẹ gia đình đang sắm tết tất niên giao hỷ đón ông bà thế gian trên trần là cõi tạm
7-7
một thoáng đông về lạnh thấu xương mình em thao thức suốt canh trường hỏi ai còn nhớ người trong mộng hay đã lãng quên mọi ngả đường tuyết trắng phủ đầy trong bóng tối mà cõi lòng em vẫn nặng vương vẫn đợi người xưa hoài chẳng tới lạnh thấu tim em suốt canh trường
7-7
hôm rồi rảnh rỗi tớ đi câu chẳng khó khăn chi lúc cúi đầu dưới suối vài con đang cố lượn trên khe một túm xoả chùm râu ba giờ chẳng được sao lòng trống một phút mần lơ thấy dạ sầu ngẫm nghĩ hay là khua đám bọt cho nàng giếc cụ phải thèm bâu
7-7
nhỏ hỡi sau cùng liệu có không ngôi nhà hạnh phúc vẽ gam hồng hằng giây vẫn đợi nơi đầu biển mỗi phút luôn chờ ở cuối sông lão nguyệt thương tình se chỉ thắm bà tơ cảm mến bện duyên nồng dù trăm kiếp nữa anh thầm nguyện khắc chọn tim vàng giũ sạch đông
7-7
đi đến đâu cũng bụi can trường đầm bể khổ ôm con vùi lấp có phải chăng con chưa ngộ đạo cảnh vô thường con mãi đeo mang con sân si yêu mãi vô thường không chịu bỏ lòng tham tính toán
7-7
lặng lẽ bên đời chỉ mình anh em bỏ đi đâu thế sao đành để anh ôm đắng tình đau xót em vùi kỷ niệm vứt tình xanh thương em anh nhọc lòng đi kiếm cho dẫu lối tình rất mong manh lầm lũi tìm em mọi nẻo đường mong rằng sẽ kiếm được người thương nắng mưa gió rét lòng tê buốt ăn uống nghỉ ngơi rất bất thường vì yêu anh mãi h...
7-7
muốn nhìn đời để tìm ý viết thường thấy đời gớm ghiếc đáng khinh những đãi bôi trơ trẽn bạc tình những giả dối dấu che tinh tế chính bởi thế mà tôi không thể nhìn đời hồng châm chế qua loa thì đành thôi giả điếc qua phà cầu ngây dại ngày qua thanh thản
7-7
anh dắt em về huế mộng mơ thăm làng vĩ dạ hái trăng thơ thăm chốn yêu đương hàn mặc tử làm cô gái huế mãi đợi chờ anh sẽ đưa em lên ngự bình ghé thuyền bến ngự nhớ lung linh thăm dòng hương giang buồn man mác nghe giọng nam ai ấm nghĩa tình rồi sẽ đưa em vào nội thành lâu đài đường bệ phũ rêu xanh và sẽ qua thăm chùa...
7-7
anh còn nợ em cái nắm tay mùa đông giá rét những hao gầy nợ đôi bàn chân cùng chung bước nợ tiếng yêu thương với trách hờn anh còn nợ em một nụ hôn mùa xuân hạnh phúc ấm tâm hồn nợ tiếng yêu đầu trao nguyện ước nợ mắt tình si vấn vương sầu anh còn nợ em cái gật đầu mang duyên trao gửi chẳng tròn câu nợ mắt hoen mi sầ...
7-7
chơi đồ hàng bằng mớ rau hư cũng ồn ào kẻ bán người mua với các món đồ ăn tưởng tượng
7-7
nơi dòng sông quê ngoại năm nào cho tôi được ngâm mình bắt hến cùng anh em bắt dế đồng xa hay vô mương mò ốc trưa hè đi hái trái trưa hè không ngủ chơi năm mười ở góc sân sau hay trở về căn nhà thơ ấu lén lấy tiền bao bạn ăn kem
7-7
bao tháng năm lặng lẽ kiếp người qua rồi thời tuổi trẻ em ơi bao đổi thay cuốn hết nhựa đời thu mình vào ốc đảo xa xôi thời thanh xuân thuở ấy qua rồi bạn bè xưa tản mạn muôn nơi và em nữa yêu dấu một thời cũng rời xa qua miền đất mới em đi rồi quên thời nắng nhạt buổi chiều vàng bên dòng suối mát hương hoa sữa tỏa h...
7-7
ghét và giận đi theo năm tháng để cho ta quên lãng người xưa mùa đông về kèm những cơn mưa gió heo may lạnh luồn qua cửa ta chỉ có trái tim một nửa cả một đời chôn chặt niềm đau không còn gì thôi để nhớ nhau người xưa ơi xin hẹn kiếp sau
7-7
lặng lẽ hai người không nói ra lặng lẽ mây trời lặng lẽ hoa lặng lẽ niềm thương trong thổn thức lặng lẽ làm cay mắt ướt nhòa lặng lẽ tháng năm dần tóc trắng lặng lẽ hoài niệm lối xưa qua lặng lẽ như từng chưa lặng lẽ lặng lẽ niềm riêng hóa thật thà lặng lẽ thăng trầm trong lặng lẽ lặng lẽ để lòng đau xót xa lặng lẽ h...
7-7
đêm khuya phố vắng mình ta bước quán cũ đông người mình ta say cảnh đó còn đây người đâu thấy chợt nhớ chợt tỉnh mắt chợt cay
7-7
khóa chặt tâm tư giữa cảnh buồn canh tàn vắng lặng giọt sầu tuôn tâm ghì nỗi nhớ choàng vai nhỏ dạ khắc niềm thương đọng cuối nguồn có lẽ người quên lời ước hẹn vì rằng bậu bỏ tiếng yêu suôn nên đành khép chặt lòng như thế khóa chặt tâm tư giữa cảnh buồn
7-7
giũ sạch tâm hồn thoả ước mong tiền nhân đã dạy chớ ôm lòng quyền cao cỗ bạc dăm thằng hỏng chức trọng mâm vàng lắm kẻ xong dưỡng trí hôm này cho toả sáng bình tâm bữa nọ để khơi dòng dù trăm khổ lụy nghìn đau đớn sẽ hoá vô thường trải đọt phong
7-7
chẳng được mất hơn thua nữa rồi cứ ngắm trời xanh sông chảy đẹp được mất giờ có nghĩa gì đâu yêu thương nhau ta gửi mây trời em chẳng mong cuộc sống sang giàu chỉ đủ ăn đủ dùng anh nhỉ bon chen chi giữa đời dông tố góp chút bình yên sống an hòa
7-7
đêm buồn ngồi tựa bức tường nhỏ ngắm ánh trăng vàng treo lơ lửng trăng vàng trăng sáng rọi xuống thềm rọi qua tường nhỏ nơi ta ngồi phản chiếu hình bóng lên bức tường đêm buồn giọt lệ bỗng tuôn rơi những giọt lệ ấy chảy trên má của kẻ cô đơn giữa đêm trường
7-7
khát vọng về em ước mỗi ngày mê hình dáng uyển cứ ngầm say lời thương ái ngõ cùng trao gửi dệt nhớ ân tình bỗng ngất ngây đón đợi xuân thì lòng sóng dậy cầu mong tuổi mộng dạ dâng đầy môi lồng suối cuộn cùng nghiêng ngã lạc chốn phiêu bồng với cỏ cây
7-7
mát trời giẵ gạo đạp chày đôi mệt lắm nhưng vui chủm chỉm cười anh rướn sức ghì chân đạp đạp chị gồng lưng nhún toát mồ hôi chân đạp tay ghì lưng nhún nhảy cối to gạo trắng vét liền tay gạo giã trắng ngần vui thỏa thích chày đôi giã đạp mệt mà hay ta đưa lúa vào rồi cùng say đôi ta nhún nhảy suốt đêm ngày quay song r...
7-7
trông về bên ấy một dòng sông còn vương bóng nước một ánh hồng nỗi niềm lưu luyến nay trao lại để khách sang ngang khỏi bận lòng nhìn về bên ấy một dòng sông bao năm chờ đợi thế là không lung linh sóng nước chiều đưa tiễn bơ vơ bến vắng hết chờ mong
7-7
hoa đẹp hoa tươi hoa vẫn tàn tình đẹp tình sầu tình vẫn tan rượu đắng rượu cay rượu vẫn hết người hứa người thề người vẫn quên
7-7
bấc thổi giao mùa lạnh lẽo qua nằm khoanh chịu đói ngủ hiên nhà mong hoài rạng rỡ thành công chắc tưởng mãi tưng bừng thất bại xa cực khổ yên bình thôi xuống nữa lầm than hạnh phúc vẫn lên mà quê về dạo mát thời gian rảnh võng ngủ chăn bò nhạc sến ca
7-7
đợi cố nhân về tiểu nữ ơi thuyền duyên trở lại những nơi rời tình xưa đã nguyện chờ trông ngóng ước mộng trao lời chẳng giỡn chơi sóng nhỏ nô đùa xô gõ nhịp con đò ngỗ nghịch đảo chiều bơi người xa liệu nhớ miền quê cũ đợi cố nhân về tiểu nữ ơi
7-7
cuối đông rồi sao trời lạnh thế anh đi rồi để em chờ mong trời xứ quãng vẫn còn mưa mãi gió lạnh còn mưa vãi từng cơn
7-7
giáng sinh thuở ấy ta với người tay trong tay nắm nụ cười tươi cùng nghe thánh ca trong buổi tối cái buổi chớm yêu quá tuyệt vời giáng sinh năm này chỉ mình tôi vẫn bài thánh ca trong buổi tối bàn tay ngày ấy nay đâu rồi để đêm giáng sinh chỉ mình tôi
7-7
tan chiều lặng bước khẽ dừng chân nhớ thuở ngày xưa hẹn mấy lần đắm cảnh đào tơ vào bến mộng say tình kép hát lạc vườn xuân trăng mờ tắm suối che mành liễu núi biếc lồng non trải bóng trần chớm nụ ru tình mê lạc cảnh phiêu bồng ngất ngưởng chốn phù vân vãng nẻo thu vàng quyện gót chân rồi xa để hạ nhớ bao lần tay nào ...
7-7
trâu vàng gặm cỏ cạnh đồng ta dựa gánh nhìn qua lại thấy nhà trước cửa xuân vờn nơi mái cũ bên thềm tết khởi chốn vườn xa đàn ong lượn búp tìm mai nở lũ bướm nhìn hoa trải cánh sà én đảo chiều nay vòm nắng rạng nghe lòng sưởi ấm cõi hồn ca
7-7
vạn vật vần xoay đất trở mình cây chồi lộc biếc thắm rung rinh nàng xuân tỉnh giấc sau đông giá khoác cả lên mình tấm áo xinh đẹp quá quê hương thay đổi mới khung trời rực rỡ ánh bình minh hoan ca ríu rít chim vui hót đất nước non sông chọn nghĩa tình
7-7
bến vắng thuyền em vẫn cứ mong ngóng trông lữ khách dệt tơ lòng qua sông ước hẹn ngày trở lại tình đẹp trao người thắm chẳng phai đợi vẫn đợi hoài bóng hình ai tương tư trĩu nặng những ngày dài gieo chi ân ái lời dịu ngọt tan nát lòng thuyền giọt đắng môi
7-7
mênh mông biển lúa vàng óng ã nắng trãi thảm dài giữa thênh thang mùi thơm lúa chín thân quen quá gió thổi đong đưa hạt trĩu vàng em bước trên đồng nghiêng nón lá nở môi cười với lúa nghênh ngang nắng hôn em ửng hồng đôi má làm trái tim anh hóa rộn ràng em hỡi quê mình thân thương quá như bức tranh vừa vẽ xuân sang ai ...
7-7
đêm giáng sinh nào ta gặp nhau lung linh rực rỡ ánh đèn màu thánh đường ngào ngạt hương thơm tỏa ngây ngất cùng ai ước nguyện cầu nguyện cầu đất nước được bình yên cuộc sống đủ no khắp mọi miền hạnh phúc ấm êm đều tất cả muôn nhà vui vẻ cảnh đoàn viên thánh đường dìu dặt tiếng ca vang nhạc thánh du dương rất dịu dàng...
7-7
dõi mắt trông vời sóng đổ xa mây đan bọt nước trắng chiều tà mênh mông biển ngọc mầu xanh lá lồng lộng trời hồng nắng đỏ hoa những muốn duyên nồng thêm đậm nữa càng mong tình thắm chẳng phai nhòa trùng dương dào dạt tàu neo thả đảo nhỏ mơ màng rộn tiếng ca
7-7
anh đi đường anh tôi đường tôi duyên ta không nợ chia tay thôi tình ngỡ ấm nồng giờ tan biến mỗi đứa mỗi phương biệt cuối trời đời người cát bụi về cát bụi vô thường cuộc sống phật dạy rồi buông bỏ người ơi cho thanh thản bởi trên nhân gian tình chơi vơi
7-7
gió heo lắt phắt thổi theo mưa thành phố hôm nay lạnh như tờ đường dọc đường ngang xe chi chít anh cũng trong đoàn dệt nên thơ trong gió heo may lạnh như tờ sao lòng chẳng ngại vượt trong mưa anh đã quên quảng đường vất vả đến mảnh trời riêng của ước mơ anh ơi cách trở vẫn êm đềm xa nhau đông lạnh lại nhớ thêm nụ hôn...
7-7
hôm ấy em đi dưới nắng chiều trời xanh lồng lộng gió hiu hiu gió thổi tung bay tà áo tím duyên dáng làm sao nét diễm kiều để mỗi từng đêm trong giấc mơ yêu em từ ấy đến bây giờ mỗi lần thu đến tôi còn nhớ áo tím ai làm tôi ngẩn ngơ
7-7
lang thang chiều quê bước nhẹ nhàng đơn sơ áo trắng gió đùa ngang rung rinh hoa vàng nghiêng tỏa nắng em cười vô tư nét đoan trang lang thang chiều quê trời cuối đông man mát bàn tay má ửng hồng tóc buông ngăn ngắn vai hờ hửng yêu kiều dáng hoa xao xuyến lòng trên tay đóa hoa cúc màu vàng nhàn du chiều quê trời thênh...
7-7
có ngôi sao nào lưu nỗi nhớ bao gồm kỷ niệm thời ấu thơ cho đến lứa tuổi biết mộng mơ và cả tình yêu tôi tôn thờ có ngôi sao nào lưu vần thơ bao gồm cả những nỗi mong chờ có những lúc giận hờn vu vơ và những khi em cười ngây thơ có ngôi sao nào mang bất ngờ mang đến tình yêu em bỏ lỡ mang đến hạnh phúc em ngó lơ em k...
7-7
cuối năm mấy công ty thuốc phân tiệc tùng giao lưu với nông dân bạn quen thân chọn bàn riêng biệt nhậu nhẹt sẻ chia chuyện thấy cần thành thật đổi trao lời khiêm tốn góp ý lại qua cùng tỏ phân hồn lâng lâng thấy hoàng hôn xuống bắt tay cùng giã biệt dời chân
7-7
tôi biết tìm đâu lại tuổi thơ cho tôi xin lại tuổi dại khờ xin trả cho tôi thời niên thiếu trở về sống lại tuổi mộng mơ kỷ niệm ngày xưa kiếm ở đâu thời gian đã nhuộm bạc mái đầu dĩ vãng trôi theo dòng quá khứ tuổi thơ đánh mất đã từ lâu
7-7
tết đến xuân sang lại cận kề tiền tình trắc trở thấy buồn ghê làm trai lọ mọ đời lang bạt hết đạn xuân này lại nhớ quê
7-7
ngày ấy chúng mình cách biệt nhau chia ly dang dở mối duyên đầu tôi về ôm ấp niềm tâm sự khép lại ân tình lấp nỗi đau có lẽ từ đây trong gió sương còn ai đâu nữa để yêu thương có còn ai để em hờn dỗi và để ai lau ngấn lệ buồn
7-7
anh vẫn biết anh em chưa gặp chưa một lần được bắt bàn tay chưa một lần ánh mắt lung lay tình tri kỹ đã dày trong dạ
7-7
có lẽ bấy nhiêu đã đủ rồi buồn vui bực bội bấy năm trôi bây giờ vui vẻ tâm tĩnh tại nên dừng lại thôi bởi đủ rồi
7-7
thuở ấu thơ nghe bà kể lại bãi sông hồng mùa nước mênh mông nối đôi bờ bến đò cửa đông bãi mía nương dâu cánh buồm nâu rồi pháp đánh thành hà thất thủ phố phường kẻ chợ cảnh tiêu điều chúng xây cầu tính đường chiếm đóng dòng sông buồn như giải khăn tang một sớm mùa thu cách mạng về sao vàng cờ đỏ rợp trời mây ba đình ...
7-7
em nói rằng em chưa yêu ai ai muốn yêu phải xếp hàng dài anh vừa nghèo vừa hổng đẹp trai nên xếp tận hai chín tháng hai anh đặt niềm tin vào tương lai nên em yêu ai anh chẳng ngại chỉ mong em đừng vội mang thai anh hổng muốn làm chồng thứ hai nếu có ngày mình quay trở lại đứa đầu thì xin đẻ con gái đứa thứ hai thì đẻ...
7-7
xứ quãng ơi sao trời mưa mãi đông về rồi có phải không anh chút nắng vàng sao lại vắng tanh bầu trời mưa giăng hoài u ám
7-7
mùa đông huế lạnh lắm người ơi sao người biền biệt mãi phương trời để huế đơn côi tim lạnh cóng mong từng sợi nắng sưởi tim côi
7-7
con số không ở tận cao bằng như nhắc nhở đường rằng xa lắm quê hương cảnh đúng đà in đậm mỗi bước nào đã thấm vào tâm vẫn in sâu như mạch nước ngầm cho ta cả thăng trầm nỗi nhớ mỗi vùng đất đến rồi hay ở để nay mình cứ ngỡ trong mơ đúng niềm vui ôi thật bất ngờ bởi đến được hai bờ đất nước trong tâm nghĩ làm sao có đ...
7-7
chưa sáng đã nghe bố chửi rồi nó cười nhăn nhó chỉ sang tôi hôm qua trâu mày sang ăn lúa mày chối nên tao mới bị đòn rồi nó lùa trâu ra khỏi xóm nhảy phốc lên lưng chẳng ngó nhòm hai đứa tôi thân nhau từ bé chả có trò nào thiếu mặt nhau nhà ở gần nhau sau cái ngõ hỏi làm sao xa lấy một ngày việc nó học cũng chẳng đượ...
7-7
mình chờ chỗ hẹn đến nôn nao tìm trong gió rét lòng se lạnh kiếm giữa đông kề dạ xốn xao chửa kịp cho nhau lời để nhớ mà như giữ trọn nghĩa khang tào dù rằng cách trở duyên đôi ngả vẫn dõi trông hoài những ước ao
7-7
đời bất hạnh tìm đâu có hạnh nên tôi buồn đánh đổi bằng thơ ngoài trời kia mưa gió sương mờ trời đông lạnh hay lòng bão tố
7-7
em hỏi đông này nắng về đâu có phải khi đông mới bắt đầu mây đã che rồi không còn nắng chẳng còn mây trắng lắng thêm sâu chẳng phải đâu em nắng ngượng ngùng bên em chẳng dám sánh hồng dung nên nắng lặn vào trong đôi má lặn vào da tuyết mượt như nhung nắng đã giấu mình dưới làn môi nắng là em đấy chẳng xa xôi anh ước ...
7-7
có lẽ vì còn mất đó thôi phía chân đồi giặc đã rút rồi cái đói lại xông lên ngợp chốt
7-7
mãi vấn vương một tình thương ấy mãi ngọt ngào đủ để anh thương đã cùng anh hết đoạn đường dài vui chia sẻ vấn vương sầu nhớ cuối thu rùi chỉ thấy lá dơi
7-7
thu đi rồi để đông lạnh giá hai trái tim không thể úa nhàu thiên đường ấy bao xa huyền bí để tình em mãi mãi vấn vương
7-7
đôi khi muốn vẽ người trong mộng mà sợ giấc mộng vỡ tan tành đôi khi muốn nghe lời thỏ thẻ nhưng sợ người dáng vẻ cô đơn
7-7
lúa thì con gái trải đồng xanh đầu thôn hoa gạo thắp nến hồng mái rạ khói lam vờn sương sớm trên sông khoan nhật mái chèo khua tung tăng lối nhỏ hàng râm bụt nâng gót sen hồng bước trẻ thơ ngoài hiên chú cún cong đuôi vẫy lúc túc gà con chạy quanh vườn dưới ao cá đớp hoa muống tím dạt đám bèo non sóng nhấp nhô phì phò ...
7-7
xuân về chạm ngõ viếng nhà ta lớn tuổi cành sâu gỗ mục già bữa đợi đàn con nhìn kẻ tới hôm chờ tốp nhỏ dõi người qua dù mưa giỡn cảnh ngoài hiên rượu hoặc gió đùa trăng chỗ sảnh trà buổi lụn thân khòm không sống mãi thêm gần đất ụ cõi trời xa bảy tám xuân nay tuổi có già mà nhìn bức ảnh quá xinh ta nên nhiều lãng tử h...
7-7
đêm dài lạnh lẽo chỉ mình ta thức trắng thâu đêm sao buồn quá gió thổi mùi hương đâu đến lạ hồn ai thấp thoáng cứ dần xa chiều nay nắng đẹp em xuống phố sâu thẳm trong em nỗi mong chờ vô tình gặp anh đi ngược lối nhoẻn miệng khẽ cười lòng ngẩn ngơ hà nội mùa thu cà phê sữa mình em góc khuất ngồi ngắm mưa bóng ai vụt ...
7-7
đêm nay lạnh lẽo bóng nguyệt rơi mặt nước lao sao dạ rã rời tiếng sáo làng chài nghe não nuột mái chèo khua nước lướt trăng khơi
7-7
chẳng mong chi cuộc sống vạn màu chỉ cần duyên nợ mãi bền lâu khi yêu tôi mộng điều rất nhỏ một mái nhà vui rộn trước sau lúc đau khi ốm cùng kề cận tựa dây trầu không ướm thân cau đôi mươi quấn quýt ngày xuân trẻ vạn sự gian nan vượt cơn sầu ba mươi cảm thấu tình thắm đượm ngọt bùi chia sẻ cả cơn đau bon chen trung ni...
7-7
rỗi buổi ngồi không thấy ảnh ghiền em nhìn đẹp quá tựa nàng tiên vài đêm thức tỉnh hồn thơ mộng những buổi nằm mê dáng dịu hiền sắc tỏa bên bờ vai trắng nõn hương cài dưới lọn tóc hồn nhiên môi hường thắm đượm hồng đôi má khuấy gợi lòng ai nửa tháng liền
7-7
cả thân này biến tự thanh choco dành cho con trái ngọt tim ta con dấu yêu con là bông tuyết cha ân cần mải miết tô quanh mải ân cần tăng cường nhiệt độ giữ cho con nguyên vẹn tuyết bông cha chúc con mãi mãi thanh bình trong suốt đời như hoa tuyết trắng và khoe mình trên hàng núi thẳng giữa bao la nơi giá lạnh chùm
7-7
cơm nhà còn dẻo trong nồi đồng phở chỉ thơm tho mùi viễn vông bổ dưỡng gì đâu toàn bột ngọt cơm mình chất lượng lắm nghe ông
7-7
cơm nhà lạt lẽo chẳng say nồng phở đấy dẻo dai đúng ý ông thôi cứ để tôi qua nếm thử một tô chỉ tốn có vài đồng
7-7
phở nấu giò heo chưa cạo lông ăn vào bệnh chết đó nghe ông ham chi của lạ mắc vào ếch chỉ có cơm nhà bảo đảm không
7-7
nói mãi mà bà chưa chịu thông tôi qua nếm thử chút cay nồng rồi mai khi đói dùng cơm lại thổi lửa chung cơm tình vợ chồng
7-7
cơm nhà chán cũng ăn nghe ông đừng có mon men phở với nồng cơm lạt thì bà thêm mắm muối phở kia béo ngọt cũng là không
7-7
kề cận bên nhà tôi cứ trông mong rằng nếm thử cơm nhà ông ông chê thì để tôi vài bát tôi nếm thử xem có ngọt không
7-7
cơm khét nhà người chi việc ông nhà mình có thiếu cháo cơm không chớ mà ăn vụng coi chừng đấy bà biết thì roi mây tét mông
7-7
cơm khét cơm khê cũng kệ ông đứa nào bước tới chết nghe không chưa ăn ông để dành khi đói đừng tưởng ông đây hết mặn nồng bà vợ được thế nên hù chồng sáng dạ ra chưa cái bụng ông cơm mình lắm kẻ vẫn đang trông cơm nhà thơm phức ra ngoài ngõ để hở trộm vào rinh mất không
7-7
tôi hết thèm rồi phở với nồng cơm mình đậm chất để cho ông từ đây dùng mãi tới đầu bạc tôi thử bà thôi có biết không
7-7
ăn mãi cơm nhà ngán tận hông thèm sao bát phở quán bên sông phở ngon đậm chất vi dinh dưỡng xin phép bà tôi thử được không
7-7
thấu hiểu cho tôi người ngoại đạo đêm đông một bóng nguyện trời cao thương người khác giáo tình ngang trái vẫn nhớ thương người mãi khát khao
7-7
anh và em chí hướng chung đường tình mến nhau vấn vương từ đó hôm nay anh động lòng muốn ngỏ bằng lời thơ tỏ ý tâm tình
7-7
phiền tinh lịch lịch lộ như ngân đông bích hàn trùng bi cánh tân vạn lý thu thanh thôi lạc diệp nhất thiên hàn sắc tảo phù vân lão lai bạch phát khả lân nhữ trú cửu thanh sơn vị yểm nhân tối thị thiên nhai quyện du khách cùng niên ngọa bệnh quế giang tân bạch lộ vi sương thu khí thâm giang thành thaot mộc cộng tiêu sâ...
7-7
ta đã không duyên đành chấp nhận nếu kéo làm gì bận mà thôi anh cứ đi đừng nhớ đến tôi tình hai ta từ đây ngăn cách đừng buồn gì đừng trách nghe anh kể từ đây danh phận lỡ làng đời hai ngã tình chàng với thiếp ta không nợ xin đừng nuối tiếc thôi ta đành chấp nhận chia ly
7-7
lặng lẽ chiều rơi tím lững lờ vương từng giọt nắng quyện đường tơ thương bờ đợi sóng hoài nhung nhở nhớ biển xa thuyền cứ ngẩn ngơ lẻ bóng trăng gầy sầu bến lỡ đơn mành liễu yếu lạc hồn mơ người ơi trọn kiếp duyên tình nợ khắc khoải buồng tim thắm mộng chờ
7-7
chỉ còn hơn tháng là tết ta nàng xuân sắp sở bước vô nhà quý khách gần xa mau ghé tới nhanh chân lên nhé kẻo hết hoa
7-7
năm chuột nay đã xắp đi qua nhìn lại thân xác đã thấy già biết bao mơ ước chưa làm được ngẫm lại phận mình lắm phong ba cầu mong năm sửu mau tới chóng cố gắng thay trâu để kéo cày hy vọng cuối năm đời thay đổi để biến ước mơ sớm hoàn thành cuộc đời trôi nổi nơi sứ khác nếm đủ mùi đời bao đắng cay đông về gió lạnh thâ...
7-7
việt bắc miền biên chốn viễn đàng xây tường dựng vách diệt sài lang kiên cường chống nhật gìn thôn bản quật khởi ngăn tây giữ xóm làng mở lối thương dân trào ngọn mác khai đường cứu nước chảy dòng giang ba tư chiến sĩ đồng lòng quyết bảy sáu mùa xuân rực rỡ vàng
7-7
lá rụng rồi cây còn trơ trọi lá xa cành cây có buồn không tiết giao mùa đã tới mùa đông cây một mình âm thầm chịu đựng cảnh mùa đông làm cây ngơ ngác mưa kéo về lác đác mùa đông cây đừng buồn và mãi ngóng trông thôi an ủi cho mình là thế cứ sống không buồn và không kể cuộc đời mình cũng thế mà thôi lá rụng rồi cây đứng...
7-7