content
stringlengths
31
538k
genre
stringclasses
10 values
huế đợi anh đợi mãi anh ơi xuân gõ cửa đất trời thay đổi con sông quê nặng lòng vời vợi tiếng còi tàu vọng tới canh thâu huế đợi anh thấm đẫm dòng châu anh ở mô ôm sầu buồn lạnh giọt thương chờ hồn sâu hiu quạnh năm canh chày một mảnh tình đơn huế đợi anh réo rắc tủi hờn trái tim yêu sóng vờn mưa bụi có răng khôn hay...
7-7
nhưng mà ngon lắm mấy bạn ơi nấu cháo mà ăn thấy mê tơi ngọt dòn sừng sực nhai đã lắm ngấu nghiến mà ăn chẳng muốn rời lần đầu nhìn thấy loại ốc này một con cạy được một oa đầy thịt thì trắng nuốt nhìn bắt mắt ăn rồi mê mẫn thế mới hay theo thuyết người tàu vẫn bảo nhau yếu gì ăn nấy bổ cho nhau cái vòi dài ngoẵng làm ...
7-7
khăn áo tinh tươm xuống chợ tình ngắm nhìn mãn nguyện quả là xinh hôm nay tới gặp vì xao xuyến phiên trước tìm sang đã rập rình chàng hỏi chân thành chưa kết tóc em rằng trung thực vẫn đồng trinh cầu hôn tặng nhẫn anh hò hẹn sẽ đến dâng cơi để bắt mình
7-7
lặn lội bôn ba quá nửa xuân nhìn đời đen bạc chốn cõi trần ban cứ cần cù cho sự nghiệp đứa giờ đổ vỡ với ly thân kinh doanh lặn lội mình tháo vát trang điểm xăm soi vẫn vẹn phần nữ lưu thấm nhuần câu tứ đức thương chồng thương con mình rất cần
7-7
hôm nay mới cảm thấy đông rời lãng đãng gam màu xám vội rơi lờ lững mây giăng nhìn áng vợi lang thang mộng thả nhớ xa vời đông tàn còn vướng giọt mưa rơi gió vọng bên tai ngỡ tiếng người bởi đóa hoa tình xưa rực đẹp nên giờ rét lạnh vẫn còn say đông tàn nước đọng vẫn còn rơi lại ngỡ mắt em nhuốm lệ đời vài hạt mưa sa...
7-7
viết tên anh trên bức tường dài sợ tường đổ tên anh sẽ mất nên em đành đi tìm chổ cất
7-7
tím hé môi cười trách kẻ chơi vô tình để lỡ chết tôi rồi chồi non chớm nở sao người lỡ khổ nỗi vì đời trót vậy thôi cứ tưởng hoa thưa màu sắc thắm sườn đồi vách núi qủa xa xôi tay vươn muốn với còn đâu nữa nắng đã đi rồi nắng bỏ tôi
7-7
gió ơi yêu dấu của ta ơi bẽ nữa vầng trăng gỡi một người ở tận chân trời xa vời vợi nhắn nhủ dùm ta chỉ một lời có nghĩa gì đâu một buổi chiều sương buồn ôm kín cả trời yêu gió thổi bay bay lay cành liễu nhớ lắm lòng đâu dám ước nhiều
7-7
hãy mãi là tình nhân của nhau để đời không phiền muộn mai sau để không có lúc tim rướm máu để mảnh tình ta khỏi nát nhàu hãy chỉ là tình nhân mà thôi giữ mãi trong tim tiếng bồi hồi gần nhau nhiều quá sinh thêm tội tình vỡ tan tành bỡi cái tôi hãy mãi là tình nhân dở dang để khỏi về sau những phụ phàng may ra đời đẹp...
7-7
lạnh lẽo đêm sầu bởi gió sương mình ta nức nở giữa canh trường yêu người dối gạt giờ trăn trở nghĩ kẻ mong chờ dạ vấn vương trách phận mình sao hoài rẽ lối hờn duyên bậu mãi cứ chia đường từ nay quyết định vùi ân nghĩa khép chặt tâm hồn bỏ chữ thương
7-7
đã biết chia ly ngày tháng dài đường đời đâu ngỡ những phôi phai thu đi in dấu hàng cây lá hình bóng xác xơ luống hình hài xin giữ ân tình lúc phôi thai thu đi chia cách một sớm mai chỉ có riêng tôi còn hối tiếc bằng chút tâm tư những lầu đài hỏi lá thu vàng đã phai phôi thu còn ở lại với tình tôi mãi mãi trăm năm kh...
7-7
thơ fay cũng giống xã hội thôi cũng nhà cao thấp cũng núi đồi có anh gạo cội cả đời viết có em tập toẹ mới vào chơi thơ viết không hay cũng chẳng sao không thích thì xin chớ có vào nghiệp dư chúng tớ là thế đó thích thơ cứ viết chẳng cần cao yêu thơ nên tớ mới vào đây chưa giỏi thì tôn bạn làm thầy gieo vần chưa nuột...
7-7
cuộc sống bon chen quá đủ rồi cơm áo gạo tiền vất vả thôi trần gian quán trọ mai hương khói ai biết phận ai đời lên ngôi chừ biết cười đây mai sẽ khóc trở về cát bụi có gặp nhau hữu duyên thiên lý năng tương ngộ góp nụ cười vui đừng để sầu ai bán nụ cười tôi sẽ mua gom bao nhiêu hết chẳng thấy vừa nụ cười tươi trẻ ho...
7-7
anh về phố núi với em không trời bây giờ đã chuyển vào đông hoa ban không hương nồng khoe sắc chỉ dã quỳ vàng rực trổ bông anh về phố núi với em không nghe vi vu gió hát rừng thông nghe róc rách thác nguồn suối chảy uống rượu cần say giấc mơ hồng anh về phố núi với em không cô gái sơn cước vẫn má hồng trên vai trỉu n...
7-7
vẫn muốn trùm chăn đánh giấc nồng cho quên buốt giá những ngày đông nhưng phiền lũ lợn kêu inh ỏi lại bực đàn gà nhảy chạy rông chú bác mời chơi đâu dám hứa anh em rủ nhậu chối từ không vợ con đi vắng bao bề bộn bạn hữu xa gần nhớ cảm thông
7-7
cuộc sống vui hoa hòa sở thích văn chương đâu phải giàu tiền mua sở trường lưu luyến tìm mà đến chẳng hẹn mùa xuân vẫn đợi chờ xuân đến xuân đi xuân lại đến yêu nàng tha thiết để cho thơ cho mùa xuân thắm vườn hoa đẹp tặng bạn yêu đời với ước mơ
7-7
nhìn mai tha thướt đón chờ xuân tâm sự ngổn ngang dạ bần thần đời đang hạnh phúc tình dang dở trải qua đau khổ bước đường trần giờ đây duyên bén nhiều đối tượng gạ gẫm cầu thân đủ thành phần nhớ đến tình xưa lòng ngao ngán nghĩ về phía trước lắm bâng khuâng
7-7
xuân này khác hẳn mấy xuân qua cũng vẫn sắc xuân ấy vậy mà sao không nghe thấy mùa xuân đến nặng nỗi niềm đau với xót xa em nơi phương bắc trời giá rét bỏ lại phương nam chỉ mình ta em đi đi mãi không về nữa tôi chẳng thiết gì mặc xuân qua
7-7
đông đến hanh hao lá thu gầy gọi tình ru nắng gió ru mây gọi nắng cuối thu trong xao xuyến để dấu yêu thêm rét lạnh đầy có phải thu tàn rũ ngàn cây cành khô trơ lá gió qua đây chơi vơi chiếc lá còn tiếc nuối lần cuối riêng mang những hao gầy giọt nắng cuối mùa những heo may tình buồn xa khuất dẫu đổi thay người thôi ...
7-7
em ngồi đan áo bên khung cửa nắng cuối ngày hiu hắt bên song nhánh lan gầy và trời mùa đông ôi cái rét xa xăm não nuột tuyết không làm tay em lạnh buốt em chỉ buồn khi thiếu vắng anh như đêm về thiếu bóng trăng thanh màu tóc xoã dấu đêm huyền diệu chiếc áo buồn khi len còn thiếu hơi ấm tình da diết nhớ mong đâu hỡi n...
7-7
cô bé kia ơi mắt nai tơ anh đã ngắm em suốt hàng giờ đôi mắt thơ ngây em trong quá như cả trời thu ướt mộng mơ em có người yêu có hay chưa ru tình say đắm những cơn mưa có ai đưa đón khi tan lớp để chút yêu thương biết đợi chờ cô bé mắt nai trong áng thơ giờ đây chắc đã hết mộng mơ em đã sang ngang tình khép lại bao ch...
7-7
lặng lẽ cuối đông sương phủ trắng mòn mỏi chìm nổi giữa canh khuya nỗi niềm nghiêng nửa vầng trăng khuyết khắc khoải niềm riêng biết gửi đâu
7-7
bình thuận quê hương đó của tôi hàm thuận nam vùng đất tuyệt vời quê hương nơi này tôi đã chọn giới thiệu bạn bè quê của tôi ngày xưa đất nước còn chiến tranh tuổi tôi còn bé lo học hành nơi đây bạt ngàn rừng hoang dã tiềm năng tạo hóa đã sẵn dành nước nhà thống nhất năm bảy lăm dựng xây tổ quốc lệnh ban hành hàm thu...
7-7
quấn quyện dìu em lạc cảnh bồng mơ màng tuyết trắng khoảng trời đông khơi bừng ngõ ái ngời môi đỏ sưởi ấm buồng tim dậy lửa hồng uống giọt sương tràn trên đỉnh núi ru làn nước cuộn cuối dòng sông say mèm gối mộng tình êm ả quyến rũ hồn say tận cuối đồng chiều lên dốc bản ngược non bồng giá lạnh khung trời đã trở đông ...
7-7
gió ơi hãy tới tôi nhờ tí bay đến bên nàng giùm thủ thỉ rằng tôi đang rất nhớ thương nàng nỗi nhớ trong lòng không ngơi nghỉ hãy nói giúp tôi ít lời đi gió hãy khẽ thôi nàng thức giấc hôn nhẹ giùm tôi lên tóc mây lên môi lên mắt vai em gầy hôn cả lên trên đôi má phấn khe khẽ giùm thôi tôi nhớ em
7-7
ghế đá thảnh thơi thưởng thức trà uống chè thanh nhiệt ẩm lòng ta nhâm nhi từng ngụm hồn phiêu lãng nhìn ngắm mây trời đón xuân sang cảnh sắc tạo nên những mơ màng hồn thơ lai láng hát tình tang
7-7
có những khổ đau gợi gió mưa khóc trong bão tố nói sao vừa lạ lẫm bước chân buồn lữ thứ tia nắng cuối mùa đủ ấm chưa em có bao giờ khóc đêm thâu tình ơi đón nhận những cơn sầu nước mắt tuôn rơi đầm đìa gối hỏi biết bao giờ vơi nỗi đau cần lắm con tim biết yêu thương cho nhau hạnh phúc tình vấn vương giữa chốn nhân gi...
7-7
đá khóc bao nhiêu nhỏ xuống đời gió tạt mưa đùa đá chơi vơi đổi trắng thay đen màu cát bụi nhân tình thế thái bạc như vôi
7-7
con trở về quê giữa ngày đông sương giăng giá rét vẫn ấm lòng thắp nén hương thơm dâng tiên tổ cháy mãi trong tâm ngọn lửa hồng ba trăm năm ấy đã trôi đi từ đường họ vũ chẳng hề chi hiện hữu còn đây trong tuế nguyệt con cháu đời đời xin tạc ghi dòng sông ninh cơ chảy lững lờ cho con tưởng tượng cảnh ngày xưa tổ tiên ...
7-7
hãy mở lòng với người thật dạ họ yêu mình bằng cã trái tim họ chấp nhận dù đàn bà cũ họ bằng lòng giữa đường gảy gánh bằng tình cao thượng cũa người cha đâu phải thế gian là người xấu bàn tay năm ngón chẵng bằng nhau mối tình đầu cũng đà tan vở kiếp má hồng phận bạc truân chuyên hãy nghỉ suy thi thoản kiếm tìm đừng vội...
7-7
mỗi nẻo đường tình mỗi khác nhau nghìn tơ trải ngập rối ren vào buông ra phải chịu bao lời trách níu lại mang đầy những tiếng đau một quả tim sầu không chở hết hai dòng lệ thảm khóc là bao thôi rồi gởi lại cho ai đó bỏ hẹn ta về chẳng xuyến xao
7-7
lạnh lẽo đêm trường chỉ mỗi tôi nhìn quanh cỏi thế kiếp luân hồi bạc trắng lòng người sao quá đổi mang ơn trả oán hận thù thôi
7-7
đã nghiện thơ rồi cứ mãi vương hoài ngơ một giấc ở miên trường vần gieo ý gạn xui hồn nhớ nghĩa gửi duyên chờ khiến dạ thương vẫn để tâm ngời theo nét bút và mang chữ sáng rải trên đường văn chương nghiệp ấy còn muôn thuở có lẽ cơ đồ đẫm gió sương
7-7
bữa nắng ngày mưa ấy việc thường em buồn nhớ quá buổi từng thương người xiêu ngượng đến tai bừng đỏ bụng quẫn phờ sang má rực hường thoáng đó đường yêu thành cát bụi nay thời mỏm ái dấm phong sương hoàng hôn gắng rạng xua chiều tím phải cố mình ơi những đoạn trường
7-7
cuối tuần bình tĩnh vội mà chi tháng năm ngày tháng vẫn trôi đi quấy nồi chè đã chờ một tí ăn cho ngọt giọng rồi hãy đi ăn chè ngọt giọng nói chi chi cũng lọt tai hết lo nghĩ gì buôn may bán đắt kiếm tiền tỷ cứ từ từ đã vội chi chi
7-7
say quá say rồi say quá thôi say say tỉnh tỉnh nốc liên hồi dê chó gà bò đâu chẳng biết tan nhậu uệ à mãi ỉ ôi
7-7
tuổi thơ những lúc nắng oi nồng giữa buổi trưa hè vẫn chạy nhông mẹ bảo dọn cơm nhìn chạn gỗ bố sai rải chiếu thấy mâm đồng thức ăn túng quẫn xoong thì trống món nhậu bần hàn bát cũng không nước mắt vòng quanh rồi phụng phịu bây giờ nghĩ lại nhớ mênh mông
7-7
sầu dâng mãi đọng tận trong lòng mùa hè sao nắng chở rèm đông tiễn đắm ta nhìn theo chiếc bóng ai trồng hoa tuyết để trổ bông xuân còn hay cởi gió phiêu bồng khách xưa dạo ấy có sang sông nhịp lở dây chùng đêm gợn sóng tìm đâu phần vuột lở tơ đồng hồn đầy lệ đẩm sao mà hong lời nào hứa trở lại còn không vẫn mãi mù kh...
7-7
chẳng lẽ yêu cô bé mất rồi dù rằng cách vạn dặm xa xôi lòng xui hãy hướng về nơi ấy dạ bảo mơ theo đến một người có phải trong nhau mình cũng vậy hay là thử xích lại thành đôi ngày ta gặp gỡ trao niềm nhớ để kết bên em sống trọn đời
7-7
ngửa mặt nhìn trời đừng nhuộm trắng mái tóc thu hoa vẫn cần nắng đâu ngại đời cho tôi men đắng chỉ sợ tình ghen má hoa hồng ngửa mặt nhìn trời gửi nhớ mong mong rằng đêm nay sẽ hết đông tình lên lửa hồng sưởi ấm lòng nhưng ngại người có nhớ tôi không cúi mặt để cho lệ còn nồng rơi vào gối ấy ủ mênh mông để cho thuyền...
7-7
nâng cầm khải phím trổi sang cung dõi bóng tri âm dưới cội tùng lặng lẽ mong chờ thêu sợi nhớ âm thầm ngóng đợi dệt tình lung tiêu điều hạ tiễn buồn vô tận khắc khoải xuân đưa tủi đến cùng nguyện ước hôm nào chôn quá vội đơn hình độc mã bước ung dung tiêu buồn khẽ thổi một khúc ngâm dưới cội hoa đào tặng tri âm nâng l...
7-7
sáng nay bất chợt xao xuyến lạ nhớ mùa đông ấy rất xa xưa nỗi nhớ trào dâng mấy cho vừa ánh mắt nụ cười ôi nhớ quá rồi bỗng nhiên thấy lòng buồn bã mùa đông năm ấy đã xa xôi chuyện tình cờ người đó và tôi gặp nhau trong chiều mưa gió lạnh em gái quê tôi người viễn khách mới gặp mà như đã quen lâu chuyện trò thăm hỏi ...
7-7
lòng ta là một cơn mưa lũ đã gặp lòng em là lá khoai mưa biết tha hồ rơi hạt ngọc lá xanh không ướt đến da ngoài ta trút bâng quơ một trận lòng biết rằng đau khổ giữa hư không khóc mình uổng lệ rơi vô lý mưa vẫn cần rơi lệ vạn dòng ta như cô khách khoảng đìu hiu đã gặp chiều hôm lại bước liều muốn trốn sầu đơn muôn v...
7-7
xuân đến đây rồi bạn hữu ơi tân xuân rạng rỡ khắp muôn nơi hoàng mai xuân đón vàng tươi mới bạch cúc chào xuân trắng tỏa ngời nghĩa thiếp bao năm xuân vẫn đợi tình chàng mấy độ có xuân vơi ta về để thắm lại mùa xuân xuân đáo muôn gia thỏa gọi mời
7-7
cho con cơ hội để trưởng thành trao cho con năng lực tự học dậy cho con tấm lòng nhân ái cho con tiếp xúc với thiên nhiên làm gương cho con từ việc nhỏ ứng xử ôn hòa khi dậy con
7-7
huế nhớ anh tề có biết không em ngơ ngẩn đợi lạnh tình đông anh đi rứa mãi răng mà biết huế muốn chiều ni sợi nắng hồng huế đẹp như xuân huế dịu dàng mai vàng hé nở khắp thôn trang mưa rơi rã rích buồn muôn thuở huế đọng mi gầy huế trót mang chổ nớ anh về có lạnh không trong ni buốt giá chốn cô phòng trăng ru cánh mỏ...
7-7
mùa xuân ấy em đi lễ chùa long hải rì rào sóng xa đưa linh quang tịnh xá cảnh hòn một một ngày xuân ấm cảnh ban trưa đất liền hướng biển nhìn trông xa trang nghiêm thanh tịnh a di đà tịnh bình dương liễu bên cánh tả phía hữu bồ tát cành liên hoa tam thế bức tượng nhìn đại dương cảnh vật trời mây đẹp khôn lường chúng ...
7-7
trao tặng bao nhiêu vẫn một điều dù ít hay nhiều chẳng thoát tiêu còng lưng gối mỏi mà cứ thiếu sớm chiều lăn lộn mãi đăm chiêu kết lắm say nhiều đâu bằng triệu chẳng đẹp mĩ miều mà sao kiêu bê tha xó xỉnh trình vẫn điệu xấu đẹp ngã nhào tự hào yêu
7-7
ai đó hỏi em buổi chiều đông giữa làn mưa lạnh trong lặng không em đang suy nghĩ điều chi đó có nhớ ai nhiều như ai mong biết nói gì đây thỏa lòng trông em ngồi thơ thẩn lòng mông lung em nhớ một người không thể nhớ và yêu thật nhiều yêu bao nhiêu em đang suy tư chuyện tình yêu hỏi xem ai đó yêu em nhiều như em vẫn l...
7-7
mùa xuân canh tý đã đi qua năm nhuận tháng tất cả mười ba trầm luân kiếp sống đời bể khổ buồn vui năm cũ ôi xót xa canh tý trọn năm nhớ mãi đời đau thương mất mát lệ tuôn rơi mong sao tân sữu cuộc sống mới nhân loại chúng sanh vui nụ cười hai ngàn hai mươi ấn tượng này khóc con cha tóc bạc thêm dày đau buồn hằn sâu t...
7-7
mỗi sáng quay nhìn tận núi cao hừng đông nắng rọi cánh hoa chào đàn ong mãi lượn tìm hương tỏa những én luôn về ngước miệng ngao xóm nhỏ tường treo vườn chậu cúc làng to cổng đặt ảnh xuân đào người thân đợi ngóng buồn khơi dậy dạ hướng quê nhà trỗi khát khao
7-7
anh về phố nhỏ liếc nhìn sang tươi mát nắng trưa bóng cô nàng cặm cụi bên hè tua ốc vít rồ ga nẹt máy quá rình rang này hỡi danh hoa có chủ chưa nhận thêm duyên nữa chắc đâu thừa nhớt nhao dầu mỡ anh nào ngại sưởi ấm canh trường những gió mưa bóng hồng hiểu ý ngó nhìn qua mày nhíu môi tru bảo quá già áo phẳng quần ph...
7-7
đau cả trăm năm mộng lỡ làng đau từng khúc ruột hỡi tình lang đau guồng cõi dạ ghìm bao tháng đau thấu buồng tim nhớ mỗi chàng đau bởi trầm luân người nghĩa cạn đau vì khổ luyện số đời mang đau rồi nuốt lệ vào tâm khảm đau ngẫm cho ta kiếp bẽ bàng
7-7
rằng ai mới thể sẽ không phần mất được vong tồn đấy tự thân bản ngã con người luôn ý thiện đời qui mọi vật bắt chuyên cần sông nào biết trọng nền dân trí chỗ ấy tuôn tràn ánh đức nhân vậy đắm quyên mình như ẩn sĩ là coi thoát tục cõi dương trần có phước hồi sau hẳn có phần dặn lòng dâu bể gắng tu thân vừa lo giữ lấy g...
7-7
đành thôi nín lặng chẳng buồn chi số kiếp lênh đênh cũng bởi vì túi cháy tiền khô người trở mặt nằm đêm đẫm lệ ướt bờ mi
7-7
vẫn là hoa tím lối mòn thưa sao giờ không thấy người em xưa nụ cười duyên dáng áo dài tìm xuyến xao nhớ thương mấy cho vừa em ở đâu rồi áo tím ơi chiều buông gió nhẹ mây chậm trôi có chút tâm tư về quê cũ vắng em não nề buồn chơi vơi vẫn nhớ em thơ dáng yêu kiều em vô tư quá hồn anh xiêu nhớ mãi nụ cười bên hoa tím v...
7-7
ta còn một góc để yêu thương trách móc dỗi hờn xen ghen tuông đêm sâu tròn mộng buông âu yếm trần gian trời đất lại thèm thuồng tháng chạp vơi đầy ý nụ hôn đời gói ghém đời bớt cô đơn giấc mộng thiên đường đôi cánh mỏng phảng phất gieo mùa hương phấn son ta về thăm thẳm tuổi chiêm bao đôi mắt trong veo biển sóng trào...
7-7
nhớ ghé nhà em đón tết này mừng xuân gặp mặt thật là hay gia đình tụ tập đông vui cả chẳng thấy anh qua mẹ trách gay tốt lắm em ơi cha sẽ thấy thằng con rể quý lại say say tiền tài lộc hỷ đầy ăm ắp sắp tới thăng quan thích thích ngay
7-7
mang nặng trong tim một khối sầu người tôi thương mến ở nơi đâu lang thang vất vưởng nơi hè phố hớn hở bình an chốn phố lầu nghĩ chuyện không may mà xót dạ tưởng về việc xấu khiến hồn đau ai xui hai đứa tình ngăn cách để mái đầu xanh sớm úa nhàu
7-7
lất phất mưa đông gió bấc về màn đêm ảm đạm thấy đê mê côn trùng rả rích trong đêm vắng thức giấc ra trông cũng thấy buồn giá lạnh đêm đông chăn đắp kín cho dù giá rét cảnh sầu đông mơ màng chợt tỉnh trời vừa sáng
7-7
thế sự ở đời đâu ai rõ con đường phía trước quá mênh mông khiến màu ánh trăng thêm u tối tiếng gió khẽ lay mắt u buồn sương phủ lá rơi thêm mờ ảo nghiêng nghiêng ánh trăng rọi qua rèm bao nhiêu phiền muộn vụt tan biến gọi nỗi nhớ về trong đêm đông buông tiếng thở dài lòng rỗng tuếch hai hàng lệ sầu bỗng tuôn rơi
7-7
đau đớn tận cùng của trái tim mới dăm ba chén tình đã cạn mơ về một chốn thật bình yên khoé mắt còn đọng bao u buồn
7-7
buồn thay cho số kiếp làm nông quanh năm chỉ biết ở ngoài đồng xuân hạ thu đông đều dan nắng quần áo tay chân đều lấm bùn nhiều khi nghĩ cũng buồn đời lắm số kiếp mình đành phải chịu thôi tủi thân mình không sao thoát được cảnh cơ hàn gánh nặng oằn vai
7-7
hứa hẹn xong là sẽ trả công vầy nên hãy cố chịu san lồng tha hồ nhả súng rồi mơ mộng thoả mãi thâu cò lại ngó trông bởi dại tìm nơi sầu dẫn chống vì khôn chọn nẻo tốt qua trồng thôi thì vẫn thế đừng dao động cũng tại xuân về phải hết đông
7-7
vũ điệu nghê thường để né ai cuồng quay bởi lẽ hận đêm dài duyên tình đứt đoạn lòng đau trỗi nghĩa ái xa rời dạ nẫu phai phận hẩm âu sầu đeo bám mãi đời sao ảo não lại mong hoài còn đâu mộng tưởng và thương nhớ chỉ thấy tâm hồn nặng trĩu vai
7-7
nhấn rõ đời luôn chẳng vẹn mười khi buồn phải gắng thực còn tươi lòng hoai hãy vậy đừng hay khóc vận khuyết hề chi hẵng mỉm cười tủi rất nhanh trào mong miễn gợi mơ đều chóng lặng khỏi cần bươi gần như sướng khổ do mình nghĩ diễu quậy trần gian kể mấy người
7-7
đêm đông khao khát chờ trong mộng rạng sáng bình minh tỏa ánh hồng mai trúc trùng phùng vui gặp mặt duyên nồng quyện mãi dạ hằng trông
7-7
đầu năm nắng trải sắc tươi hồng điểm báo xuân kề tiễn lạnh đông gió dịu dàng mơi đào dược khỏa vườn da diết gợi sắc hương lồng lơ phơ lá quyện thương hình liễu lấp lửng mây rà nhớ cảnh không ánh ngả buông chiều hơi hãy ấm càng tin cuộc sống vẫn êm nồng tháng một run run giấu nụ hồng khí trời buốt lạnh gió mùa đông xan...
7-7
nhớ anh nhiều lắm anh biết không nỗi nhớ khôn nguôi chỉ để lòng nửa trái tim em là khoảng trống gió lùa da diết buồn mênh mông hoàng hôn lẻ bóng bao mùa đông khắc khoải đêm thâu giấc mơ nồng em gom thư tình xếp thành đống gởi lại cho anh bớt nhớ mong nỗi nhớ quay quắt làm sao đong đơn côi giá lạnh phận má hồng dõi mắ...
7-7
đêm đông nhớ một người vô kể đời rất buồn không thể nói ra nhìn mưa rơi với bóng trăng tà đời cay đắng không sao nói được
7-7
đêm nay miền bắc lạnh thắt lòng ở phương nam ấy em biết không canh thâu một ánh đèn leo lét heo hắt lặng thầm trong gió đông
7-7
ngập ngừng xuân gõ cửa hôm qua nắng ấm hôm nay sẽ chan hoà em diện áo mới tung tăng phố em qua rồi anh còn ngoái theo mùa xuân về hoa lá vui reo nụ cười nở trên môi ta đó giang đôi tay đón chào làn gió xuân ngập tràn hạnh phúc nao nao
7-7
tổng kết lại một năm của gió suốt bốn mùa xuân hạ thu đông mình cũng thấy khác nhau nhiều đó em yêu ơi liệu có đúng không mùa xuân vui tóc gió bềnh bồng mùa hạ đến má hồng gió mát gió mùa thu mênh mông bát ngát gió mùa đông phiêu bạt xót xa mùa đông sang gió rét vào nhà ba bốn độ ai mà chịu nổi rồi lại nữa ban ngày g...
7-7
tháng giêng về ánh mắt long lanh mang theo mộng đẹp thắm duyên lành em mang tia nắng xuân ấm áp nhẹ nhàng như gió thổi hồn anh tháng giêng về vương nụ hôn xa em cười má lúm thật mặn mà cho anh lạc bước chân trời tím tình yêu mình hương sắc như hoa tháng giêng về mình bước bên nhau con đường dấu yêu rực sắc màu trao e...
7-7
cuộc đời không phải luôn màu hồng quanh co ghềnh thác mới về sông biển cả sóng to cuồn cuộn sóng vững bền tay lái sắt son lòng đời em cay đắng chẳng thong dong chông chênh lối trải nhọn gai chông mưu sinh bươn chải trong cuộc sống thiện lương nhân cách em nhủ lòng bon chen giành giựt cảnh ngoài đời tâm hung khẩu ác n...
7-7
quê nẫu chiều đông lạnh buốt da có loài hoa dại mọc ven nhà bao nhiêu kỷ niệm thời thơ ấu nay bỗng ùa về với gió đông cuối đông hoa nở vàng trước ngõ lá xanh chen lẫn chút trên cành chuẩn bị đón xuân mùa thương nhớ rộn ràng nhịp thở mộng vờn quanh
7-7
giao hòa cảnh sắc đẹp lung linh dịu nắng trời mây thắm hữu tình cá lượn khoe mình hồ gợn sóng cây vươn trải bóng nước in hình ngời tranh thủy mặc vùng yên ả mỹ ảnh sơn khê quãng thái bình nổi hứng đôi vần khen tác phẩm tuôn trào mấy chữ với thi huynh
7-7
tôi nghe họ nói tới lượt ông túm cổ công an bởi độ nồng khỉ ở trên rừng nay lại giống khổ thân thiếu tá bởi việc công miệng ông ông uống chẳng tại ai với ông chắc thế mới là tài chân ga ông đạp ai cũng hãi tớ gì loại ấy có mà tai cục trưởng như ông cục nặng mùi sáng ngày rơi tõm hết đường lui nghĩ thôi thiên hạ tay b...
7-7
người hứa người đi rồi sẽ về mang trầu cau tới kết phu thê đã bao đông rồi em mãi đợi mà sao vẫn chửa thấy người về
7-7
hoàng hôn sắp tắt ánh dương hồng ráng đỏ dịu dàng chiếu trên sông đôi cò quỡn cánh đu đưa võng một chiếc xuồng câu thả xuôi dòng gió chiều thổi nhẹ lăn tăn sóng hiu hắt chờ mong kẻ phiêu bồng cánh chim bạt gió vô hình bóng tháng năm chờ đợi thật uổng công lúc xưa hai đứa tình bay bổng bây giờ kỷ niệm hóa hư không chờ...
7-7
nhà xưa tôi ở mái tranh xiêu nhắc nhở lòng tôi rất nhiều điều tình cha nghĩa mẹ tôi không thiếu chỉ thiếu cơm ăn vất vã nhiều ngày nào cũng thế khoai cõng cơm mơ ước nắm xôi của thằng bờm kiếp đời đói khổ sao lì lợm cứ mãi cao dày như đống rơm đạp xe lên dốc bụng đói meo tội nghiệp học sinh phận số nghèo dép tuột đứt...
7-7
ngấp nghé xuân về đến bên song ngày đêm mong nhớ vọng chờ trông tình ơi xa cách chăn gối mộng xuân đến bên thềm lẻ loi mong ngàn hoa đua sắc nắng hanh hong cảnh vật rộn vui đón xuân hồng rèm bên khung cửa sầu lẻ bóng nhớ bạn chung tình mỏi mắt trông xuân đến cận kề xuân nghênh ngông sao nổi sầu vương lệ chảy dòng ngo...
7-7
sinh thái him lam đẹp tuyệt vời vừa lòng lữ khách đến thăm chơi nhà sàn cột lớn trông bề thế ghế tựa bành to lọt thỏm người có cội lim già to đệ nhất rừng cây cổ thụ hiếm gặp nơi về đây nghỉ dưỡng lòng thanh thản thỏa chí niềm vui trải nghiệm đời
7-7
cái buổi ban đầu quen tháng ba bao năm trò chuyện nay đã qua một thời thương nhớ đã rời xa giờ đây tình đã chia đôi ngả để lại sầu đau cháy lòng ta cũng chẳng trách ai tự trách ta cái tội say đắm tình mộng ảo sớm muộn rồi cũng sẽ lìa xa bởi vì tình kia có thực đâu thế mà bấy lâu hằng mộng tưởng giờ để lòng ta nếm giọt ...
7-7
ta nghe nghe thấy xót xa lòng cái lạnh cái lạnh của chiều đông lao xao gió thổi trong ngõ vắng căn nhà trống trải lòng buồn không
7-7
giờ này bên ấy ngủ chưa em nghe gió đông sang động cánh rèm như có ai qua ru giấc nhẹ thì thầm ngọn gió giọng êm êm một miếng trầu cay ai mới têm tỏa lên hương vị chút vôi nồng làn môi ngòn ngọt hồn bay bổng như lạc cõi tiên điểm má hồng hanh hao thời tiết chuyển sang đông lành lạnh chăn côi kéo ngang cằm côi cút đêm...
7-7
anh gửi tặng em đóa hoa hồng tấm lòng anh đó giữa mùa đông thắm nồng thầm giấu trong băng giá chẳng biết rằng em dám nhận không
7-7
giọt nắng rơi bên thềm cửa sổ lao xao gió hát đùa bên song mà ta nghe nặng bước đơn côi thổn thức bên đời những ngóng trông trưa vắng một mình ta ngồi ngóng nắng về trên phố nắng chang chang đâu còn thấy bóng ai qua phố để trời dịu mát cơn mưa hạ trong ánh chiều buông vàng lá rụng heo may lạnh buốt trái tim gầy hoàng...
7-7
gió lạnh đu mình vít cổ cây lá vàng lặng lẽ phủ rơi đầy chuông vọng ngân vang đèn mờ ảo giáng sinh đón chúa ước nguyện say ngài ban hạnh phúc tới bốn phương không hề phân biệt giáo hay lương kết đoàn thắp lửa khơi tình ấm hòa đồng trí tuệ sống thiện lương không cần phân biệt ai chức quyền học cao tài rộng hay thấp hè...
7-7
duyên mai trúc tình đầu khó nhạt nợ phụng loan cất giấu trong lòng thuyền viễn xứ mong về bến cũ lối mòn xưa tìm kiếm bóng ai lời vàng đá không phai tấc dạ nghĩa tào khang chờ đợi xuân sang mấy mùa đông hẹn gặp thu vàng em trơ trọi xuân sang hạ đến tình lang ơi sao xa rời bến thiếp mỏi mòn trông ngóng chờ tin anh cũn...
7-7
anh đã tặng em trái tim hồng em ơi có thấy hạnh phúc không một trái tim yêu đang rực lửa sưởi ấm cho em suốt mùa đông trái tim màu hồng trái tim yêu anh người chân thật rất biết điều sẽ thương và yêu em da diết mỗi khi xa nhà nhớ bao nhiêu em ở bên anh không phải sầu lúc nào anh cũng nói một câu anh yêu em lắm yêu em...
7-7
giàu nghèo nghiệp quả đã định an tiền kiếp mình gieo ở thế gian người nghèo không hẳn toàn buồn chán người giàu chưa chắc đã an nhàn biết nghèo phấn đấu đời vẫn sáng cậy giàu hoang phí nghiệp tiêu tan nhắm mắt xuôi tay lìa cõi tạm giàu nghèo cũng chỉ nằm tro tàn chớ cậy mình giàu để huênh hoang đừng tủi phận nghèo mãi...
7-7
nhà tôi với bạn ở hiên kề sũng nước bao lần bởi cạnh đê những buổi cùng chơi trò chọi dế thua mà chẳng xấu lại còn mê yêu rồi đã ước và tuyên thệ dẫu phải làm xa chớ ngại về đứng giữa thành đô còn nhỏ lệ vì ta nhớ mãi tuổi trăng thề
7-7
anh yêu em hoa hồng rực rỡ dưới trời đông em đẹp như mơ hương thơm nồng đón bình minh đến cho ai cười tình ơi say mê anh yêu em thiên đường dẫn lối không còn đâu ngày tháng đơn côi không còn đâu ngày tháng mong đợi không còn đâu mắt buồn xa xôi anh yêu em trên khắp nẻo đường dưới trời xanh bóng lá du dương nơi hoang ...
7-7
say đắm môi kia đã một thời nay người trở mặt để tim côi nỗi nhớ ai hay khi chiều tối ngọc mãi trào tuôn nhớ một người
7-7
có gì vui bằng họp bạn đâu một năm cách biệt quá trời lâu niềm hân hoan nói sao cho hết bạn học gần nửa thế kỷ nhau
7-7
nếu nhớ chàng em cứ thoa son dù son thơm ngày nào cũng mòn tình nhân hỡi bao giờ cưng nhể đôi môi này thoa bởi nụ hôn chiều chúa nhật ko người đưa đón mắt thơ nay mờ mịt hơi cồn chỉ thấy triệu môi người phấp phới rủ môi ta rong ruổi sài gòn chiều chúa nhật chìm trong cơn say ta não tàn chìm trong đần độn chỉ môi ta đ...
7-7
một ngày xa lắm mổi trời đông mẹ lại cho em chiếc áo hồng tay mẹ hao gầy lùa trên tóc hỏi rằng con mặc có vừa không hôm nay trời lạnh đã vào đông nhớ quá trời ơi chiếc áo hồng phải chi còn thấy bàn tay mẹ không áo nhưng em vẩn ấm lòng có một vì sao tắt đã lâu ánh sáng ngàn năm có mất đâu cũng như tia sáng từ mắt mẹ ở...
7-7
to tròn thơm ngọt bưởi nhà em lấp ló trên cây lắm kẻ thèm bướm lượn ong vơn tìm hương lạ chim vàng bay tới ngỗng đầu xem bưởi vườn thơm lừng lại nhiều nước các chàng quân tử ngắm vậy chơi lơ lửng trên cành trông tuyệt vời bao người dòm ngó chẳng được xơi người đẹp đứng bên cây bưởi ơi làm bao ánh mắt say mê người tưở...
7-7
bà nội tôi thường dạy cháu con nhắc đi nhắc lại lúc sanh tồn tham quan là sâu dân mọt nước tội phạm của sơn hà núi sông rút rỉa đem về bao người hưởng bể bạc vào tù thân hẻo hon tưởng hy sinh để cho hậu thế thật sự gương nhơ đời mãi còn
7-7